måndag 21 november 2016

MÙA TUYẾT (1)

MÙA TUYẾT
 



 tuyết đã xuống bên vườn
 
*

họa sĩ của thiên nhiên đã vẽ bức tranh này chăng?
 
*
 

đường làng đợi tuyết..
 

**********************



lördag 12 november 2016

Hai Bông Hồng Một Thời Phiêu Lãng ( 9 )


 
hai bông hồng một thời phiêu lãng (9)
 
( Tiếp theo và Đoạn kết ) 
 
 
 
Những ngày này, cô gái con Thụy Khanh quá bận rộn. Siêu thị nơi cô làm, thường cho cô nghỉ vào hai ngày giữa tuần, để đến cuối tuần, cô đến làm thay cho người chưa được nghỉ. Việc trong siêu thị với những nhân viên ở 'sân sau' cũng dễ làm, có lúc chuyển đồ từ kho đến quầy trưng đồ, đôi khi dọn dẹp quanh siêu thị. Công việc hiện nay khác hẳn những năm trước và nhìn người nào cũng có vẻ nhanh tay nhanh chân. Thời buổi công việc đang khó kiếm, ai tìm được việc làm 'chắc chân' hẳn là rất mừng.
 
... Vậy là chờ mãi đến giữa tuần, sáng nay cô mới được nghỉ theo lịch định sẵn. Đang dự tính lựa ít đồ để đem ra xe, cô chợt nghe tiếng chuông điện thoại kêu reng reng.
 
- "Alô... Vâng, con chào Dì. Thưa Dì, con đến ngay đón Dì. Vâng... vâng." 
 
Cô nói xong, lựa vài món đồ cần đem theo và vừa hát khe khẽ, vừa chọn vài bông hồng cô mua chiều qua để đem đến tặng cha. Màu sắc tươi mát nhiều màu của những bông hồng làm cô vui thêm, khi cô chợt nhớ tới một câu nói, lát nữa đây cô sẽ nói với cha: "Ba ơi. Dì Diễm!"
 
 
 

Chuyện những bông hồng vẫn còn là bí ẩn với Thụy Khanh. Ông đâu hay biết trong ngày gặp lại Diễm nơi phi cảng, khi con gái ông nói vài chuyện làm quen với Diễm và trong lúc ông chạy tới chạy lui mua vài lon nước uống, cô con gái đã mau miệng hỏi địa chỉ và số điện thoại của Diễm. Và sau đó là vài ngày cô tìm đến tận nơi hai mẹ con Diễm, với mong muốn "Dì để con giúp dì, Dì khỏi lo..." Thật ra, qua việc "giúp Dì", cô còn muốn biết thêm tâm tình của "Dì" nữa. Và điều cô chẳng ngờ, "Dì Diễm" cũng ít nhiều hợp tính hợp nết với cha con cô.
 
 
 
Chiếc xe lượn vào khúc rẽ ngõ nhà Thụy Khanh. Cô gái dừng xe lại bên đường nói với dì Diễm:
 
- Thưa Dì. Dì thử phôn đến Ba con. Con chẳng rõ lúc này Ba con có ở nhà không.
 
Diễm cười vui vẻ và thoáng đưa mắt nhìn "cô cháu nghịch ngợm". "Chẳng có nhỏ này, đâu dễ gặp lại Thụy Khanh hôm nay". Diễm thầm nghĩ.
 
- "Alô! Chào anh... Anh Thụy Khanh đấy ư?"
 
.. "Ôi, Diễm! Anh đây..."
 
- "Anh hiện nay ở nhà, hay là..."
 
"Anh đang ở nhà mà. Thế em nghĩ anh ở đâu?"
 
- "Em ngỡ là anh đưa tiễn hoặc đi đón rước cô nào cơ?!"
 
"Ôi, Diễm. Em vẫn còn hờn giận với anh sao?"
 
- "Đâu có dễ bỏ qua chuyện đó, phải không anh?"
 
"Diễm ơi. Chuyện đó xưa rồi Diễm!"
 
- "Chuyện đâu có xưa. Chuyện này mới mà!"
 
"Ôi, Diễm ơi...!"
 
Chiếc xe lăn bánh tiếp và dừng trước ngõ nhà Thụy Khanh. Cô gái con Thụy Khanh bước xuống trước và mở bên cửa xe để Diễm bước xuống.
 
Thụy Khanh, sau một phút ngẩn người, ông đặt nhanh tay nghe điện thoại xuống bên cửa sổ. Ông mở vội cửa và chạy nhanh tựa luồng gió thổi ra phía ngõ:
 
- Kìa Diễm. Em đã đến đấy ư?
 
- Vâng, em đã đến.
 
Cô con gái Thụy Khanh nhanh tay đưa tặng Thụy Khanh và Diễm, mỗi người một bông hồng. Cô cười tươi tắn:
 
- Ba ơi, Dì Diễm ơi. Hôm nay vui quá. Con nhìn Ba và Dì Diễm hôm nay... đẹp đôi quá đi thôi. Hai bông hồng này cũng đẹp nữa, những bông hồng đang tươi nở...
 
 
 
Mùa Xuân, 2010
 
Mùa Tuyết, 2016  (xong bản cuối )
 
Vân Võ Hoài Phương
 
**********************
 


Hai Bông Hồng Một Thời Phiêu Lãng ( 8 )


hai bông hồng một thời phiêu lãng (8)

Mùa đông lạnh lẽo còn phủ tuyết trắng trên các lối mòn và trên những cành cây khẳng khiu rét mướt. Thụy Khanh mở cửa bước ra ngoài, gió mạnh và những giọt mưa bên hiên làm chiếc áo choàng thêm nặng, mái tóc điểm màu muối tiêu của Thụy Khanh lấm tấm những bông tuyết và hai bàn tay ông lạnh giá.
 
Thụy Khanh đến bên hòm thư đặt nơi đầu ngõ, không một lá thư nào gửi đến. Ông đứng vài phút bên hòm thư, mắt nhìn những bông tuyết lượn bay trước ngõ và ngẫm nghĩ đôi hồi. Thụy Khanh tự trách ông quên khuyấy không kịp ghi địa chỉ của Diễm. Quả thật hôm đó ông thật đoảng, nỗi vui mừng gặp lại đến nhanh khiến ông quên luôn việc cần thiết.
 
Hôm gặp lại, trong khoảng vài mươi phút bên Diễm, Thụy Khanh chỉ kịp chạy vội đến tiệm bán đồ uống trong phi cảng mua nhanh vài lon nước, trong khi Diễm và con gái ông nói vài chuyện làm quen. Khoảng trời xa cách giữa ông và Diễm hiện giờ xa vời quá. Một khoảng không tuyết rơi và gió thổi.
 
Thụy Khanh lặng lẽ bước vào nhà. Gió lạnh thổi ùa vào phòng làm đung đưa các tấm màn cửa. Ông bước vài bước quanh phòng khách, nhẩm nhớ lại lời nói của Diễm. Hay là Diễm, lúc này sống thỏa nguyện với cuộc đời mới và chỉ nghĩ tới tương lai? Giờ đây Diễm vui với nguồn vui đoàn tụ bên con gái, và xa hẳn những hệ lụy tình đời? "Vậy thôi, chia tay anh nhé!". Ôi, đúng rồi. Diễm đã chẳng nói như thế ư?
 
Đã hơn một tuần qua Thụy Khanh không nghe hồi chuông điện thoại nào vang lên trên chiếc bàn đặt bên cửa. Thụy Khanh nhìn tờ lịch trên tường, vậy là gần nửa tháng nay, kể từ ngày "chia tay" ở phi cảng, ông chưa nghe lại một lời nào của Diễm.
 
Diễm chẳng còn nhớ đến hình ảnh một chiểu xưa hai người chụm đầu và nói với nhau những lời trìu mến... và nay Diễm đã quên ông?...
 
(còn tiếp)
 
VVHP
 
********************** 

torsdag 10 november 2016

Hai Bông Hồng Một Thời Phiêu Lãng ( 7 )


hai bông hồng một thời phiêu lãng  (7)

Cuộc gặp với mối tình xưa để lại trong tâm tư Thụy Khanh nhiều nỗi vấn vương. Ông nghĩ hoài, nghĩ hoài suốt chặng đường từ phi cảng về đến nhà. Cô gái con Thụy Khanh lúc đưa ông về, trông nét mặt cô có vẻ đăm chiêu nghĩ ngợi. Việc vừa đến, lạ lùng thay, ngoài những sắp đặt và ý muốn của cô. Suy đi xét lại, cô tự hiểu, chẳng một ai có lỗi trong việc này; trước nhất là cô, với mong muốn cha cô có bạn đời kề cận, để cùng chăm sóc lẫn nhau và cùng sống vui trong những năm hoàng hôn cuộc đời, nên việc "hân hạnh giới thiệu" vừa qua của cô không ngoài mục đích cô đã nghĩ tới; còn người phụ nữ nhận lời mời quá bộ đến thăm nhà, bà là người dễ mến và cũng mong có một gia đình để yêu thương, chia sẻ trong quãng tuổi xế chiều. Một cánh chim đã mỏi cánh bay, nay đến lúc tìm nơi yên bình dưỡng thân, đâu có chi là lỗi? Còn "người tình năm xưa" của cha cô..., sự hiện diện ngẫu nhiên của bà, với ánh mắt chăm chú nhìn cha cô, có thể khi đó bà muốn tìm kiếm sự thật sau vài ánh đèn máy ảnh lóe sáng. Với ánh nhìn ẩn chứa không ít nghi ngại, chắc hẳn bà muốn thẩm định một điều mà bà rất muốn tin và cũng còn phân vân ngờ vực? Bao nhiêu năm xa rồi và với kinh nghiệm sống từng gặp đủ thứ người nên cái nhìn của bà nơi phi trường có vẻ bình tĩnh và thoáng chút lượng định. Đôi mắt lúc đó của bà đâu còn ngây thơ "mắt nai" mà cô thỉnh thoảng nhìn tấm hình kỷ niệm cha cô vẫn thường đặt trên kệ sách của ông. Người phụ nữ hiện diện đúng giây phút cha cô đưa tay vẫy chào, đâu có lỗi. Bà từng có chung tình yêu đầy ắp kỷ niệm với cha cô, chắc hẳn là vậy, bởi ông còn lưu giữ tấm hình của bà, một kỷ niệm không phai mờ - dấu ấn cuộc tình đơn sơ thời còn trẻ. Dáng vẻ người phụ nữ, cô vẫn thường thấy nơi vài người trong cuộc hành trình của những chuyến bay đường dài, tuy có chút vẻ bận rộn nhưng háo hức và vui thích. Nhìn bà sắp để hành lý giống vẻ một con chim vừa thoát khỏi lồng và chăm chút bộ cánh mượt mà của mình, vẻ đẹp này mới đáng yêu làm sao. Có thể vì thế nên cha cô đứng nhìn mãi hình ảnh đó chăng?
 
Nghĩ tới nghĩ lui thì người bận tâm nhất trong cuộc gặp hôm nay, hiển nhiên là cha cô. Thật ra trong việc này, "trên sàn diễn cuộc đời" ông chỉ là diễn viên bất đắc dĩ: Một diễn viên thể hiện hai tình cảm trong cùng lúc 'đụng trận' với một cuộc tình chợt đi và một cuộc tình chợt đến. Vai diễn này, quả thật là khó diễn! Thực sự, ông đã nhập một vai nửa cười ngoài miệng, nửa khóc trong lòng. Đã thế, 'cố nhân' xưa của ông lúc này bay đến chốn nào, đâu chịu hiểu? Rõ ràng trong việc này, ông cũng chẳng là kẻ có lỗi.
 
 
*
 
 

Dừng xe bên ngõ nhà, cô gái con Thụy Khanh bước xuống và mở bên cửa xe, chờ Thụy Khanh bước ra. Những việc đến sau ngày hôm nay với cha cô sẽ ra sao? Và cha cô có còn giữ được niềm tin, hy vọng trong quãng ngày sắp tới? Cô không thể đoán trước. Thụy Khanh xuống xe, vẻ mặt ưu tư, ông khẽ nói lời chào tạm biệt với con gái và bước từng bước chậm vào nhà.
 
Vài phút sau, Thụy Khanh đứng bên cửa nhà nhìn ra và mắt ông vẫn còn thấy chiếc xe của con ông dừng nơi đầu ngõ. Khác hẳn những lần đưa tiễn trước, hôm nay cô còn dừng xe lại, ngồi lặng im bên tay lái vài phút, nghĩ ngợi điều chi đó, và vài phút sau chiếc xe chầm chậm chuyển bánh ra khỏi đường vòng lối ngõ trước nhà.


(còn tiếp)



VVHP
 
**********************
 
          

måndag 7 november 2016

Hai Bông Hồng Một Thời Phiêu Lãng ( 6 )


  hai bông hồng một thời phiêu lãng (6)

Cuộc gặp gỡ tình cờ diễn ra ngắn ngủi. Trước đó vài giây, Thụy Khanh cố giữ nét mặt bình thản của một diễn viên bất đắc dĩ, miệng cười tươi như hoa mà lòng dửng dưng hờ hững. Ấy vậy mà chỉ sau vài giây, vẻ mặt ông sững sờ và trong lòng vui với niềm vui vô bờ bến. Nhiều năm qua, một hình một bóng trên đường đời, Thụy Khanh đâu dễ quên cuộc tình xưa với Diễm, những lúc nhớ thoáng qua ông cũng cảm thấy buồn tiếc cho một quãng đời, nhưng rồi nghĩ đến hai người nay đường ai nấy đi, và nghĩ tới hai đứa con, chẳng lẽ ông dứt bỏ tình cảm cha con, hưởng vui thú một mình bên một người đàn bà mới? Hai hướng tình cảm này làm ông khó nghĩ. Có một hai cuộc tình đơn phương đến với ông, 'thuần túy' cũng có và 'hiện đại' cũng có, nhưng tại sao ông chẳng dám phiêu lưu? Tại sao ông không dám trao linh hồn của ông cho họ?
 
Còn Diễm, con gái con ông Đốc học. Kể từ ngày mắt đẫm lệ buồn trong lễ vu quy và sống bên chồng. Vui sướng gì đâu khi tình nghĩa vợ chồng chỉ là sự đổi trao giữa hai bên cha mẹ; một bên ham chuộng hư vinh và một bên chỉ tính đến của hồi môn chờ đợi. Sau cuộc đổi đời 30 tháng Tư nhiều người đã biết, liền sau đó là các biến động lớn trong xã hội, người chồng của Diễm chấm dứt đời công chức "sớm vác ô đi, chiều vác ô về", cùng lúc gia sản nhà vợ mất sạch về tay đoàn quân chiến thắng. Kết cục một cuộc chiến, bao giờ cũng có người thắng và kẻ thua. Đó là chuyện thường ai cũng biết, và lúc này nhiều kẻ thua quá sợ một chủ thuyết mới nên tìm đường vượt biển, của cải để lại ê hề: tủ lạnh, tivi, giàn loa, máy nghe nhạc, quạt máy... gom lại vội vã lên tàu, lên xe chuyển hối hả về phía bắc trong quãng ngày đó. Người chồng Diễm lo sợ thành phần lý lịch dính chính quyền cũ bên nhà vợ sẽ khó làm ăn ở thời buổi mới, nhân có đợt kê khai thành phần, làm đơn ly dị không chút hối tiếc, dẫu cho lúc này hai người có với nhau một đứa con gái.
 
... Tiếng cười của Diễm sau câu nói chợt nhận ra ông, trong một thoáng thôi đã chuyển đưa cái vị đắng ngắt trong người Thụy Khanh hòa vào niềm vui vừa đến trong cảnh tình cờ hai người gặp gỡ. Thụy Khanh vừa thầm nhủ con tim của ông phải im hơi lặng tiếng trước một viễn cảnh yêu đương dẫu có cho ông vàng mười, ông chẳng dám phiêu lưu thêm vài bước, bởi ông khó có thể thành công trong vai diễn suốt cả đời sống với tình cảm giả tạo. Hơn nữa, bản tính ông xưa nay điềm tĩnh ít lời, trái ngược hẳn những sốt sắng, nựng chiều nhiệt tình của những tình yêu hừng hực lửa. Có thể người ngoài cuộc nhìn vài cuộc tình lướt qua đời ông với vẻ thầm tiếc cho ông. Còn Thụy Khanh, sau một hai viễn ảnh tình yêu chợt đến rồi chợt rời xa, ông lại tự bằng lòng với cách sống không vướng bận. Giờ đây, đứng gần bên Diễm, nhìn ánh mắt và giọng nói yêu thương thuở nào, Thụy Khanh quên hẳn những ngày dài từng chịu đựng cô đơn. Trong tâm trí ông, trong tâm hồn ông, trước mắt ông hiện giờ chỉ có hình ảnh và tiếng nói, tiếng cười của Diễm.
 
Diễm cho ông hay tin, qua vài tháng lo liệu xong khoản giấy tờ sang đoàn tụ với con, sau chuyến hành trình Diễm đến sông với con gái, nay ở cách phi trường này vài giờ bay. Diễm không ngờ, giữa chặng dừng chân chuyển tiếp, gặp lại chàng thư sinh năm nào...
 
Một giờ sau đó, trong niềm vui gặp gỡ ngắn ngủi, Diễm tạm biệt và không quên ghi số điện thoại của ông. Trước khi vào cửa riêng của chuyến bay mới, Diễm đứng lại vài giây:
 
- Em sẽ gọi đến anh sau. Vậy thôi, chia tay anh nhé! Em không quên hình ảnh của ngày hôm nay đâu nha!
 
Diễm nói, mắt chăm chú nhìn Thụy Khanh và nhìn chiếc máy ảnh.
 
(còn tiếp)
 
VVHP
 
**********************
 
    
 
     
 


fredag 28 oktober 2016

Hai Bông Hồng Một Thời Phiêu Lãng ( 5 )


                                hai bông hồng một thời phiêu lãng (5)
 
Nếu mỗi người có một cuốn tình sử, ghi lại chuyện tình cảm suốt đời mình, thì với riêng Thụy Khanh, cuốn tình sử của ông lúc này nhiều trang còn để trắng. Ông là kẻ kém may mắn về đường tình và có những năm dài, những trang tình sử đời ông vắng vẻ và tuyệt không một bóng hồng nào lai vãng. Giờ đây, nói văn vẻ và đôi chút lãng mạn thì... giữa một mùa đông giá lạnh, giữa cảnh hoang liêu của những dải đường nằm trong băng giá, một bóng hồng vượt đường xa đến bên ông. Thụy Khanh, với vài ít ỏi nhỏ nhoi hiểu biết về phụ nữ, trong đoạn dạo khúc đầu cuộc tình không tên này, có lúc ông tự hỏi lòng, những cảm nhận của ông khi nghĩ về vị nữ khách này đã đúng? Hiện thời, mối thiện cảm vị nữ khách dành cho ông thể hiện qua vài lời thưa gởi nhã nhặn của một phụ nữ có học biết kính trên nhường dưới, cùng tình cảm quan tâm đặc biệt đến vài sở thích của ông làm Thụy Khanh cảm thấy giữa hai người có vài chia sẻ gần gũi. Tuy nhiên Thụy Khanh tự hiểu, những cảm nhận và phán đoán nơi ông có thể sai lạc. Một người đàn bà, khi có cảm tình với người đàn ông nào thì thường nhìn đối tượng với ánh mắt thân thương và có một chút âu yếm. Đó là lẽ thường tình bởi phần nhiều bản tính phụ nữ vốn giàu tình cảm, thường quan tâm đến những kẻ ưa mến. Thụy Khanh hiểu điều này, nhưng hôm nay... đôi lúc ông vẫn cảm thấy bối rối trước ánh nhìn hiền dịu và giọng nói ấm áp, ngọt ngào của 'bóng hồng' mới gặp.
 
Thụy Khanh chợt nhớ tới một câu ông đọc trong một cuốn sách: " Đàn bà là một vùng đất lạ mà đàn ông dù có đến định cư từ hồi còn trẻ cũng chẳng bao giờ hiểu rõ". Thế mà giờ đây, kinh nghiệm tình trường của ông chẳng có là bao ngoài vài điều đọc qua về tình yêu trong sách, báo. Thật may phước cho ông trong những phút mới quen biết này, mỹ nhân ngồi gần ông cảm thấy thoải mái và ưa thích tính điềm đạm, í́t nói của Thụy Khanh, quả là ông đã để lại ấn tượng tốt đẹp trong cảm nghĩ của vị khách mới. Trong khi ngồi nhấm nháp đôi món ăn nguội với người khách nữ, Thụy Khanh luôn giữ một khoảng cách, những lúc vị khách nói, ông lặng lẽ lắng nghe, mỉm cười với vẻ tán thưởng và tâm đắc.
 
Chừng hai giờ sau, cô con gái Thụy Khanh và ông đưa tiễn vị khách ra phi trường. Thụy Khanh được biết thoáng qua lời con gái. Người phụ nữ này cũng sống cảnh cô đơn giống ông, là mẹ bạn học cô, hiện cô ở chung nhà với con gái của bà. Do có công chuyện mới về kinh doanh nên bà ghé qua nơi đây, và nhân thể, nhận lời mời của con gái ông, đến thăm để "biết nhà, biết cửa".
 
Chiếc xe rời khỏi đoạn đường vòng trước nhà. Cô gái con Thụy Khanh ngồi sau tay lái, còn Thụy Khanh và vị khách nữ ngồi nơi ghế sau. Suốt chặng đường, người phụ nữ và Thụy Khanh ngồi lặng lẽ ngắm cảnh trí bên đường. Dẫu giữa hai người đã có vài phút gần gũi hiểu nhau ít nhiều, nhưng mối thân tình mới chỉ thoáng qua trong ngày đầu gặp gỡ.
 
Phút chia tay đã đến, cô con gái yêu quý soạn sẵn trước một pha ngoạn mục. Cô đẩy nhẹ người Thụy Khanh đứng gần bên người đàn bà vừa quen biết, và với chiếc máy ảnh trong tay, cô nói: "Ba ơi, Ba đứng gần hơn nữa để con bấm vài "" làm kỷ niệm. Thế... thế, Ba cười tươi lên nào! Ôi, đẹp quá! Để con bấm "" nữa." Ánh đèn máy ảnh chớp sáng. Người đàn bà tươi cười âu yếm nhìn Thụy Khanh, và đặt nhẹ một bàn tay lên bờ vai của ông. Ánh đèn máy ảnh chớp sáng vui rực rỡ. Cảnh hai người quàng vai nhau, đứng bên nhau thật là tình tứ. "Những tấm ảnh về cuộc tình... hờ. Chẳng lẽ..." Thụy Khanh thoáng nghĩ, ông chưa thể đoán trước những tình cảm vừa đến rồi sẽ kết cuộc nơi đâu.  
 
Người phụ nữ bước đến lối vào cửa chiếc phi cơ đợi chờ hành khách, và sau đó đứng lại vài giây bên cửa vẫy tay chào. Cô con gái nói nhỏ với Thụy Khanh: "Ba ơi, Ba vẫy tay chào tạm biệt đi Ba. Chỉ còn một phút nữa thôi, Ba à!".
 
Thụy Khanh mỉm cười và đưa tay vẫy chào, người phụ nữ cũng vẫy tay chào lại. Đúng lúc này, Thụy Khanh bỗng cảm thấy có ai đứng gần bên nhìn ông. Cái linh tính kỳ diệu ấy ít khi đến với ông, đúng vào giây phút ông kịp nhận ra điều khác lạ. Thụy Khanh bỗng quay nghiêng người và thật bất ngờ, chính ông cũng không hiểu ông vừa nói ra câu gì nữa.
 
- Kìa, Diễm... Em đã từ nơi xa xôi nào...
 
Trong một tích tắc thoáng qua, Thụy Khanh ngỡ thấy lại hình ảnh bến đò năm xưa, trong cảnh nắng chiều gần tât, một ngón tay Diễm dí vào trán ông, và bên tai ông vẫn chưa tắt tiếng cười của một ngày xưa xa vắng. Dáng hình người con gái ngày nào đã yêu ông, chắc hẳn lưu lại vĩnh viễn trong ký ức ông để phút giây này, Thụy Khanh bỗng nhiên nhận ra ngay những nét thân thương hiện rõ trước mắt ông trong tầm tay, không thể nào nhầm lẫn.
 
- Anh đấy ư, Thụy Khanh? - người yêu năm xưa của ông, nói - Rất vui và... cũng rất buồn, được gặp lại anh!
 
Thụy Khanh bỗng cảm thấy trong lòng ông một vị đắng ngắt.
 
 
( còn tiếp)
 
VVHP
 
**********************
 
 
 
̉

onsdag 26 oktober 2016

Hai Bông Hồng Một Thời Phiêu Lãng ( 4 )



hai bông hồng một thời phiêu lãng (4)

Cô con gái Thụy Khanh lại hiểu chuyện này ở góc cạnh khác. Theo quan niệm của cô, những người nhiều tuổi là những người từng trải và có kinh nghiệm trong việc đời. Cô kính mến Thụy Khanh, bởi ông trải qua nhiều tháng năm sống nhọc nhằn, từng chịu khốn chịu khổ mới nuôi nổi hai anh em cô khôn lớn. Người cha thân yêu  của cô, nay vẫn sống trong lẻ loi hiu quạnh, và ngày qua ngày ông trở nên quen thuộc với cảnh quạnh quẽ quanh ông. Nhìn thoáng qua Thụy Khanh, người ta bỗng hiểu ra gam màu hiu hắt thật sự của người đàn ông khi thiếu vắng đôi tay chăm sóc của người vợ đảm. Với Hồng Thanh, bạn của cha cô, cô rất kính nể ông, bởi lẽ ông còn giữ được trong gia đình một nếp sống có lễ nghĩa. Ông là người thấu hiểu nhiều câu châm ngôn, những lời thường có trong túi khôn nhân loại và lưu truyền trong đời sống. Cách giảng giải của ông dễ hiểu, chẳng cao xa mà khiến người ta phải bật cười vì là những lẽ tự nhiên, giản dị giống y chang nhiều việc họ vẫn gặp thường ngày. Cô không phản đối việc ai đó đứng ra tác thành tình duyên đôi lứa, miễn là việc này đừng quá ép buộc. Nếu các nhận xét, gợi ý về một người nào đó, hợp với cách nhìn nhận theo yêu thích của cô, có lẽ cô sẽ sẵn sàng chấp nhận và không ngại tìm hiểu về người bạn đời mai sau, và khi được tốt duyên tốt phúc, chắc hẳn cô biết ơn sự chỉ lối đưa đường. Song sau ngày xảy ra chuyện lấn bấn giữa hai nhà, Hồng Thanh và Thụy Khanh dường như chẳng còn tha thiết với sứ mệnh đại diện đứng ra giao ước. Hai ông từng trải qua một thời ước muốn, chẳng còn lạ gì khi người con trai thấy bén trong lòng một ngọn lửa tình. Ôi, "thương cha, thương mẹ có hồi. Thương em, khi đứng khi ngồi cũng thương". Câu ca ngày xưa chẳng đã nói đến đó sao?

Có một hôm cách đây đã lâu, cô con gái Thụy Khanh dẫn về nhà một người đàn bà, trông điệu đi đứng cũng thấy ngay là một phụ nữ hiện đại. Người đàn bà khoảng chừng trên dưới bốn chục tuổi, mái tóc uốn lượn trông xa gần giống một siêu sao điện ảnh, ánh mắt vừa kín đáo vừa thân thiện nhìn Thụy Khanh làm ông bối rối đến một phút. Nghe xong lời giới thiệu, người phụ nữ bước đến bên ông, với nụ cười tươi tắn và ánh mắt ngời sáng làm mê hồn kẻ đối diện, một bàn tay chắc chắn đưa ra trước Thụy Khanh, nửa như thân ái yêu kiều, nửa như đang đợi chờ một tình yêu đã nhiều năm mỏi mắt tìm kiếm nay mới gặp. Lúc này, hai ánh mắt Thụy Khanh nhấp nháy liên hồi vì mùi nước hoa lạ lẫm.

Phút gặp gỡ làm quen đã qua, chủ và khách bước theo phòng treo áo bên ngoài vào phòng bên, nơi có một khoảnh rộng đặt bộ ghế soffa tiếp khách. Người khách nữ đã cởi bỏ áo khoác ngoài, và lúc này, dưới mái tóc vấn cao là một bờ vai thon thả, chiếc áo viền cổ với đường thêu ren làm nổi chiếc cằm rất ưa nhìn, khoảng ngực trần nửa kín nửa hở dưới chiếc khăn voan mỏng; vị khách nữ ở độ tuổi trung niên càng thêm sức quyến rũ và hấp dẫn hơn dưới ánh sáng của giàn đèn trong phòng khách. Có lẽ... không chỉ riêng tấm gương rộng lớn bên tường phòng khách mà ngay cả Thụy Khanh cũng bất ngờ bởi hình ảnh rực rỡ này. Ánh sáng giàn đèn màu tỏa chiếu trong tấm gương làm nổi bật một vẻ đẹp Thụy Khanh chưa từng thấy trong ngôi nhà thường yên tĩnh của ông. Thụy Khanh cảm thấy ông đến gần một 'thế giới' hoàn toàn khác lạ. Lúc này đây, tâm thức và ánh nhìn Thụy Khanh hướng về nơi hương thơm dịu mát vị nữ khách vừa đến từ giây phút này.

"Ba ơi, Ba!", cô con gái Thụy Khanh nhỏ nhẹ nói tiếp: "Ba khui giúp con một chai champagne để uống mừng ngày hôm nay. Ba ơi, con nghe có ai đó nói, chữ champagne còn có ý nghĩa là hân hoan, may mắn và vui vẻ. Ba à".

Khúc dạo đầu trầm ấm của bản nhạc xưa cũ thoáng vang lên bên các chiếc loa nhỏ gắn gần tường. Một bản tình ca dang dở, khiến tâm trí người nghe phảng phất chút vui buồn của chuyện tình yêu chưa kết trái. "Mà sao, những chuyện tình càng nhiều oan trái, càng khuấy động suy tư vài kẻ đã đôi lần thầm yêu trộm nhớ!". Thụy Khanh nhìn những hạt bọt sủi lăn tăn trong ly vang trắng và ngẫm nghĩ. Vị khách nữ tỏ ra sành điệu, tay nâng ly và ngửi thoáng mùi rượu trước khi uống, ánh mắt long lanh nhìn chủ nhà có vẻ hài lòng. "Ba ơi, Ba. Con để sẵn máy ảnh, lát nữa đến phi cảng, chụp vài tấm hình. Ba ơi, hôm nay nhìn Ba yêu đời quá ha!". Cô con gái nhìn Thụy Khanh và nhìn khách đến thăm, vừa cười vừa nói.

Thụy Khanh ngồi bên bàn, chẳng còn biết nói sao, tâm trạng ông lúc này nửa lo nửa mừng; nỗi lo nỗi mừng với những tình cảm vẫn còn chưa hiểu hết bên một 'thế giới' nhiều hương sắc gọi mời và có thể còn nhiều thử thách đợi chờ nơi cuối đường chăng? Cuộc gặp này, có khi chỉ là một cái "test", một thử nghiệm của cô gái con ông - hay là sẽ làm thay đổi những ngày yên tĩnh với riêng ông? Nhưng, dẫu cuộc gặp hôm nay có là một dạng thức thế nào, nghĩ thực lòng, Thụy Khanh vẫn thấy xôn xao một hoài vọng, và trong giây phút này, nữ thần Tình Yêu đang mỉm cười trìu mến với ông. Người phụ nữ ngồi bên ông, có nhân dáng dễ nhìn, mái tóc vấn cao, thân hình quyến rũ rất hòa điệu với cảnh trí nơi đây, và, đôi mắt thoáng say đắm đôi lúc nhìn ông thầm vẻ hứa hẹn một tình yêu nhiều hoa thơm quả ngọt.

Một tấu khúc êm dịu bên những chiếc loa nhỏ trong phòng khách làm chủ nhà và khách có đôi phút thả hồn theo tiếng nhạc. Trong tâm trí Thụy Khanh thoáng hiện vài cảnh đời những tháng năm qua. Thời gian không ngừng trôi và quãng ngày tháng cũ ẩn hiện ở đâu đó... Có những người phụ nữ đi tìm tình yêu trong may rủi, và cũng có những người phụ nữ đi tìm một bờ vai để dựa quãng cuối đời. Còn Thụy Khanh, ông đã sống lẻ loi một quãng đời hiu hắt, giờ đây nhìn ngược về chuỗi ngày cũ kỹ, quả thật ông chợt nhận ra quãng ngày cô liêu một hình một bóng mà chẳng hiểu sao ông chịu đựng nổi? Có thể, với cuộc gặp hôm nay, cảnh sống êm đềm trong giây phút này đưa ông đến gần những niềm vui mới.

(còn tiếp)

VVHP





   
.