torsdag 7 november 2019

Dành tặng những tâm hồn yêu thích Thơ (4)



ÁO LỤA HÀ ĐÔNG
YOUR DRESS OF WHITE SILK

( Trình bày theo thể song ngữ mong đem lại
ít nhiều cảm nhận tươi mới với bạn yêu thơ xa gần. )
**
Nắng Saigon anh đi mà chợt mát
 Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Tho Saigon is hot I myself am cool
Because you wore your dress of white silk from Ha Dong
Oh how I love even now that bright color
And still even now my poems are white silk 

Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

I remember still now you seated here, you hair short
As the autumn was long, it surrounded us then
My soul swififly, hastily, painting you form
Hastily graving it deep in soul 

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỷ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

A day I encountered you was a day of joy
And meeting you twice was pure ecstacy
My peurile poems stacked up in a pile
Your eyes, young, wide open, were wine to my soul

Em không nói đã nghe từng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

You did not speak, but I heard your voice
You looked not at me yet you made the sky mine
I saw you with eyes of a love without end
And your arms of white my poems became

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

You comings, you goings, I knew them all
Tho the sun and the rain were nothing to me
But why didn ́t we share when we came when we left
I might have spoken what sad poems retain

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

How I glared, silently, form the corner of my eye
In poems, not aloud, my anger I spoke
And then you were gone, regert came to my lips
And the days and the weeks were weights crushing me

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

Wherever you are, in long autumns of short hair
Retain for me that white silk from Ha Dong
Oh how I love even now that bright color
And retain in my poems those love-poems of white silk

NGUYÊN SA  ( 1931-1998 )

( Bài thơ ÁO LỤA HÀ ĐÔNG, bản chuyển ngữ của
tạp chí TỰ DO / FRIHETEN; Mùa Đông / Vinter 1996.


Thi Sĩ Nguyên Sa và Vợ 
( Hình: Internet )
   

   

onsdag 30 oktober 2019

Dành tặng những tâm hồn ưa thích Thơ

Dành tặng những tâm hồn ưa thích Thơ

                        **


              Tình già

  Hai mươi bốn năm xưa, 
            một đêm trời vừa gió lại vừa mưa,
  Dưới ngọn đèn mờ, trong gian nhà nhỏ,  
            hai cái đầu xanh kề nhau than thở :
  - "Ôi! đôi ta, tình thương nhau thì vẫn nặng,
              mà lấy nhau hẳn đà không đặng.
  Để đến nỗi tình trước phụ sau,
                chi bằng sớm liệu mà buông nhau !"
  - "Hay! Nói mới bạc làm sao chớ !
                Buông nhau làm sao cho nỡ ?
  Thương được chừng nào hay chừng ấy,
                 chẳng qua Ông Trời bắt đôi ta phải vậy.
  Ta là nhân ngãi, đâu phải vợ chồng mà tính việc thủy chung !"

  *
  
  Hai mươi bốn năm sau,
  tình cờ đất khách gặp nhau.
  Đôi cái đầu đều bạc.
  Nếu chẳng quen lung, đố có nhìn ra được ?
  Ôn chuyện cũ mà thôi.
  Liếc đưa nhau đi rồi !
  Con mắt còn có đuôi."

  PHAN KHÔI
    (1887-1959)
                       
                                 
 


onsdag 23 oktober 2019

Dành tặng những tâm hồn ưa thích Thơ

Dành tặng những tâm hồn ưa thích Thơ

**
Tuyết Mai .. Mai Tuyết

*
Tuyết Mai

Mai tuyết tranh xuân vị khẳng hàng
Tao nhân gác bút phí bình chương.
Mai tu tốn tuyết tam phân bạch,
Tuyết khước thân mai nhất đoạn trường.
Hữu mai vô tuyết bất tinh thần,
Hữu tuyết vô thi tục liễu nhân.
Nhật mộ thi thành thiên hựu tuyết,
Dữ mai tính tuyết thập phần xuân.

LƯ MAI PHA

*
Mai Tuyết

Mai tuyết giành xuân vẫn chẳng nhường,
Thi nhân gác bút uổng văn chương.
Mai nên nhún tuyết ba phần trắng,
Tuyết lại thua mai một chút hương.
Có mai không tuyết kém tinh thần,
Có tuyết không thơ người khó khăn.
Chiều tắt thơ nên trời lại tuyết,
Cùng mai cộng tác vẹn toàn xuân.

HUYỀN THANH LỮ dịch
( Trích XUÂN THU Thi Tuyển )

Huyền Thanh Lữ
Tính danh : Lê Hòa
Hiệu : Huyền Thanh Lữ
Sinh năm 1937 Hà Đông
Cử nhân Giáo Khoa Văn Chương Việt Hán
- Chủ bút Nguyệt San Dân Văn

måndag 21 oktober 2019

Dành tặng những tâm hồn ưa thích Thơ


Dành tặng những tâm hồn ưa thích Thơ

                   **

ĐÔI MẮT EM TRONG SÁNG

Đôi mắt em trong sáng, hồn anh đen xám

Em đi rồi, ngọn lửa hồng tắt ngấm
Có tình ca quốc tế và cây đàn vĩ cầm
Tùy theo rung cảm, em có thể ca ngâm.

Em đi rồi anh biến thành băng giá

Em trở về, lửa sáng lóa đê mê
Anh khát vọng
Như ranh giới thu qua trông ngóng xuân về
Nới rộng ra, để múa ca thỏa chí
Tình khúc mê ly, ta tận ý yêu đương.

Em trở về, rồi bỏ anh giữa đường

Đêm mùa thu dường như ta đốt cháy
Gió táp điên rồ trên dấu tích máu xương
Khi gió lộng
Anh chờn vờn dấu chân em mất hướng
Em tận cùng, anh dõi theo vọng ngưỡng
bằng yêu thương cuồng nhiệt tuổi thanh xuân.

Erik Axel Karlfeldt

Thi sĩ Thụy Điển- Nobel 1931

* ( "Đôi mắt em trong sáng", thơ E. Axel Karlfeldt;
       Hồng Cương sưu tầm và phỏng dịch. Đã đăng trên trang 
       "Chùm Thơ Nobel - Kỷ niệm 100 năm Giải Nobel 1901-2001";
        tạp chí Tự Do / Friheten. )

                                ERIK AXEL KARLFELDT (1864-1931)                                                                                              

tisdag 27 november 2018

Sưu Tầm Danh Ngôn Thế Giới


 * Trí tuệ của con người trưởng thành trong tĩnh lặng,
      còn tính cách trưởng thành trong bão táp. ( Goethe  )

 * Đời không niềm vui là một cái đèn không có dầu. ( Walter Scott )

 * Yêu cái đẹp là thưởng thức. Tạo ra cái đẹp là nghệ thuật. ( Ralph Waldo Emerson )

 * Không một tác phẩm nghệ thuật chân chính nào mà nhiên hậu 
     không làm phong phú thêm tự do nội tâm của mỗi người từng biết đến 
     và yêu thích nó. ( Albert Camus )

 * Những gì mà chúng ta trui luyện thành tính khí tốt thì suốt đời
        nó sẽ đi theo chúng ta. ( Humboldt )
  


 * Người nào có cái gì đó để say mê theo đuổi là người hạnh phúc. ( B. Shaw )                                                                
 * Sự tuyệt hảo đạt được từng chút một; nó cần bàn tay của thời gian. ( Voltaire )

 * Cuộc sống là một chuỗi bài học mà bạn cần phải sống mới hiểu được. 
    ( Helen Adam     Keller )
   
 * Một người luôn bận bịu với công việc 
     và có nhiều vấn đề để suy nghĩ sẽ thành công. ( Henry Ford
    
 * Tình yêu nâng cao con người thoát khỏi sự tầm thường. ( Pascal )

 *  Thôi thúc muốn có những chuyến đi
      là một trong những dấu hiệu đầy hy vọng của sự sống. ( Agnes Repplier )

 * Sống vô tư nhưng không khinh suất,
     vui tươi nhưng không ầm ĩ,
     can đảm nhưng không liều lĩnh. ( La Fontaine )

 * Tất cả những người đàn ông và phụ nữ thành công đều là những người mơ mộng.
      Họ mơ mộng về tương lai của họ, lý tưởng trên mọi phương diện; và rồi họ lao động
      mỗi ngày hướng về viễn cảnh đã mơ, mục tiêu hay cái đích tương lai. ( Brian Tracy )

 * Người phụ nữ tốt được biết qua cái mà cô ta làm.
     Người đàn ông tốt được biết qua cái mà anh ta không làm. ( H. Roulend 

 * Vợ không phải người tình mà là người bạn trăm năm. Và chúng ta phải sớm 
     tập làm quen với ý nghĩ yêu nàng khi nàng luống tuổi và cả khi nàng sẽ là
     một bà già. ( Belinsky )

 * Chỉ những người phải hoạt động 7 ngày liên tiếp trong tuần 
     mới nhận thấy giá trị của ngày Chủ Nhật. ( A. Bennet )

 * Mục tiêu của năm mới không phải là chúng ta cần có một năm mới.
     Cái chính là ta cần có một tâm hồn mới. ( G. K . Chesterton )

     Sỹ Linh sưu tầm

lördag 4 augusti 2018

Nhà Bên Đồi (7)


Chị Thơm lấy ra trong túi vải hộp trà giấy màu xanh, chị nói:
- Tuần trước, con gặp anh Hân. Anh nói, anh mắc việc bận nên không kịp đến thăm bố mẹ. Anh nhờ con đem hộp trà này đến và gửi lời chúc sức khỏe bố mẹ.

Ông Hân đón nhận hộp trà, niềm vui mới thể hiện trên nét mặt. Ông nói với bà Hân:
- Thằng Hân nhà này, nó đi đâu xa hay bận việc nó vẫn nhớ đến bố mẹ.
Nâng niu hộp trà trên tay, nhìn Thơm và Diệu, ông nói tiếp:
- Tháng trước, Hân có đến thăm bố. Hân nói, sắp đến mừng lễ sinh nhật mẹ, bố có dự định mới không? Bố nói, thì cũng đặt tiệc tiệm ăn trên phố như năm rồi. Trước tiên để cho gọn, sau nữa nhà mình đâu có nhiều khách khứa. Hân nghĩ một lúc, sau nói với bố, "Con chờ mẹ về, con sẽ hỏi mẹ. Nếu mẹ và bố ưa thích đi du lịch một, hai tuần. Con sẽ đặt vé tặng bố mẹ nhân dịp mừng sinh nhật mẹ năm nay."

Bà Hân nghe ông Hân nói đến đoạn nảy, bà cười:
- Nó giống y chang tính ông mà. Việc gì cũng lo tính trước. Có lần tôi nghe nó nói với con Thơm: "Yêu ai thì yêu và dứt khoát định lập gia đình với người nào thì tự quyết định. Nhưng nếu sống chung với nhau trong khi chưa có tiềm lực để làm đám cưới thì phải cho bố mẹ biết. Cần thiết phải để bố mẹ biết người mà mình đã lựa chọn trong đời."
Diệu nhìn mẹ, cô ngỡ ngàng hỏi mẹ:
- Ảnh nói hồi nào, sao đến nay con mới biết?
- Hân nói hồi con đang học nghề.
- Vậy là đã hơn ba năm rồi. Còn chị Thơm? Em chẳng hiểu việc này đến với chị như thế nào. Đến nay chị vẫn chưa lựa chọn xong ư?

Chị Thơm ngồi trong im lặng, hình như chị muốn nói điều gì đó nhưng ánh mắt chị có vẻ còn lưỡng lự. Bà Hân, một người trước nay vốn thẳng tính, ít khi chịu đựng nổi những giây phút căng thẳng kéo dài, bà nói:
- Chuyện lựa chọn là việc của mỗi người. Trong gia đình ai cũng mong muốn các con gặp được người tốt và sống hạnh phúc. Trước kia, mẹ có lần góp ý với Thơm, đã là con gái thì tính nết nên dịu dàng, kính già mến trẻ thì ai cũng cảm thấy thân thiết muốn gần gũi. Đừng có giữ tính cáu gắt, nói năng chộn rộn khó nghe. Ở quê mẹ, ngày mẹ còn nhỏ, người nào - nếu là con gái chưa chồng - quen nói cộc cằn, gắt gỏng dễ bị làng xóm mắng là "nói năng nhau nhảu chẳng khác chó cắn ma, có chó nó lấy!". Thế đấy. Mình là con gái, có lúc mình cần nghiêm túc nhìn lại mình, giống như nhìn mình trong gương. Biết ra tính xấu của mình, cần thiết phải sửa. Mẹ nói có đúng không?
- Mẹ ơi, chị Thơm năm nay khác với chị Thơm mấy năm trước. Con thấy rõ như thế.
- Ừ, mẹ cũng biết. Nhưng Thơm năm nay, ba mốt ba hai tuổi rồi, đâu còn bé bỏng gì. Hồi mẹ bằng tuổi Thơm bây giờ, con bế con bồng rồi.
- Bà này, bà so sánh bọn trẻ bây giờ với cách lập gia đình thời xa xưa của bà, tôi nghe không hợp chút xíu nào. - Ông Hân lên tiếng.- Bọn trẻ lúc này cần nhiều thời gian tìm hiểu nhau, rồi suy nghĩ lựa chọn.
- Tìm hiểu, rồi lựa qua lựa lại mấy hồi. Khiến bố mẹ sốt cả ruột, ông không thấy ư?
Diệu nói đỡ cho chị:
- Mẹ ơi, con nghe có người nói, "may gặp duyên, chẳng may gặp nợ". Có thể chị Thơm  lo ngại gặp xui xẻo nên chị cần nghĩ kỹ.

Ông Hân vừa pha ấm trà mới, vừa lắng tai nghe những lời đàm luận sôi nổi. Và trong một phút hứng khởi, ông góp lời:
- Bà này chẳng nhớ câu, "Phải duyên thì dính như keo. Trái duyên méo lệch giống kèo đục vênh!". Nó chưa gặp đúng người tốt, hợp với nó mà cứ ép nó sao được. Đúng không?
Bà Hân liếc nhìn chồng:
- Lúc nào ông cũng nói như Thánh phán!
Diệu cười, nhìn ông Hân với vẻ ưa thích, cô hỏi mẹ:
- Thuở bố mới gặp mẹ, bố có khéo nói như bây giờ không, hở mẹ?
- Ôi giời! Ông Hân này mà đã nói thì con kiến trong tổ cũng phải bò ra nghe!
- Thế là "phải duyên" rồi, đúng không bố?
- Đúng là dính hơn kẹo kéo. Đầu tháng sau, đi du lịch, mẹ còn kéo thêm bố đi để hộ tống.

Sau một phút chờ dứt tiếng cười, bà Hân nói:
- Để mẹ nấu cơm cả nhà ăn nhé.
Lúc này Thơm tìm trong túi vải lấy ra vài thứ và đặt lên bàn:
- Thưa mẹ, hôm nay là thứ Tư. Con và em Diệu bàn với nhau làm tiệc nhỏ mừng sinh nhật của mẹ trong gia đình. Con đã mua vài thứ này, ngày mai con và em Diệu mua thêm vài thứ nữa. Bố và mẹ muốn chúng con làm tiệc vào thứ Bảy hay Chủ Nhật tới?
- Tùy các con thôi. Theo bà, ngày nào tiện hơn?
-Ông biết tính tôi. Xưa nay tôi đâu quá quan trọng việc này. Ngày nào cũng được.
- Thưa bố mẹ, còn việc nữa, con xin phép nói thêm...
Thơm đưa mắt nhìn bố mẹ và nhìn Diệu, vẻ lưỡng lự khi nãy lại thể hiện trên nét mặt:
- Trong ngày mừng sinh nhật của mẹ, con xin được giới thiệu với bố mẹ bạn trai của con. Con rất mong bố mẹ cho phép con...
- Giời ơi! Việc quan trọng thế mà đến lúc này mới nói. Thôi, làm sớm cho xong sớm. Làm tiệc luôn thứ Bảy này, khỏi bàn qua tính lại. Ông này, con Thơm nó giống y hệt tính ông đấy. Chờ đợi, hồi hộp rồi đùng một cái, đúng vào ngày tôi chẳng mong đợi thì ông lại nói ông không thể sống xa tôi. Đúng là chuyện bố con nhà ông Hân. Ngày ông ngỏ lời lấy tôi, tôi vừa khóc lại vừa cười đấy.
Ông Hân đỏ mặt khi nghe tới chuyện cũ. Ông nói trống lảng:
- Cái b̀à này, chuyên môn nói chuyện 'giời ơi, đất hỡi'! Thiệt tình.

Diệu ghé tai chị Thơm, khẽ nói:
- Chị chẳng cho em biết trước việc này. Thật là vui, em chúc mừng chị.
Bà Hân bước đến gần Thơm, nhìn cô với vẻ âu yếm:
- Mẹ sẽ làm ba, bốn món ngon đặc biệt để đãi khách. Và còn có em Diệu giúp thêm vào, con không phải lo nhiều. Con đã nói việc này với Hân chưa? Rồi hả. Thế là rất tốt.
Sau vài phút ngẫm nghĩ, bà Hân nói:
- Ồ, định nói điều gì lại quên khuấy mất rồi. À, ông Hân này. Mai mốt ông cần đi đứng trông nghiêm chỉnh đàng hoàng. Một con rể tương lai đến ra mắt ông đấy.
- Thưa bố mẹ. Đến dự mừng sinh nhật mẹ năm nay, có thể có hai chàng rể tương lai của bố mẹ.
Ông Hân nhìn bà Hân:
- Tôi thật chưa hiểu, điều con Thơm vừa nói.
- Thưa bố, thưa mẹ. - Thơm cười, ánh mắt vui hướng về Diệu. - Chàng rể tương lai thứ hai là bạn trai của Diệu. Trước khi đến nhà bố mẹ, chúng con điện thoại đến H̉ải, là bạn trai của Diệu, mời Hải đến dự mừng sinh nhật mẹ và đến thăm gia đình. Chàng rể tương lai này sung sướng như được...
- ... Lên "tầu bay giấy" đấy, bố mẹ ạ! - Diệu nói thêm.
Thơm và Diệu nhìn nhau cười vui. Hai nét mặt rạng ngời, hai nụ cười hạnh phúc.

Vân Võ Hoài Phương

onsdag 1 augusti 2018

Nhà Bên Đồi (6)


Diệu theo chị Thơm bước đến bậc thềm gần cửa phòng khách. Hơn ba, bốn tháng sống xa mái nhà thân yêu của bố mẹ, nay trở về mái nhà xưa, nghe tiếng gió đùa vui với chùm chuông gió treo trên sân, nhìn các cánh hoa nhiều màu rực rỡ đua nở cạnh hàng giậu, gợi cho Diệu nhớ lại những năm mới lớn. Những ngày nắng Hạ trải trước thềm nhà, bố Diệu đứng trên chiếc ghế thấp, cắt tỉa cụm cây leo bên lối vào nhà, mẹ Diệu trải vuông vải dày cạnh thềm, ngồi lựa những chùm hoa vừa hái sau vườn, và chỉ một lúc sau, trên chiếc bàn giữa nhà đã có một bình bông tỏa hương thơm ngát.

Thời học sinh nhiều mộng mơ và rộn vui trong các kỳ nghỉ hè. Sáng sớm vừa thức dậy đã nghe tiếng đàn sẻ ríu rít sau vườn, và khi nắng mới lên lại nhìn thấy từng đôi bướm trắng, bướm vàng vờn đuổi theo nhau bên luống hoa ngoài ngõ. Diệu có lần nghĩ tới bài thơ cô định viết khi nhìn một đôi bướm bay lượn trên những cánh hoa. Đôi bướm bay quyện bên nhau, đuổi theo nhau rồi lại bay lượn bên nhau như đôi bạn thân thiết, giống như đôi tri kỷ suốt đời chẳng thể rời nhau. Hình ảnh trong bài thơ đã có nhưng tìm vận những câu thơ đầu nghĩ mãi vẫn chưa xong...

Tiếng chuông vang lên bên cửa. Chị Thơm bấm chuông tiếp lần nữa. Có tiếng khóa cửa kêu nhẹ và cửa vừa mở đã trông thấy ông Hân - ( Hân là tên con trai ông, những người quen biết gia đình ông nơi đây vẫn thường dùng cách gọi tên theo 'lối' cũ ) - với cặp kính trễ trên sống mũi, đôi mắt vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
- Chúng con chào bố.- Chị Thơm nói- Bố ơi, hôm nay Diệu, cô con gái hay làm của bố về thăm bố đây.
Diệu mỉm cười tươi tắn, cô bước đến gần ông Hân:
- Con chào bố. Lâu nay bố có được khỏe không, bố? Mẹ của chúng con đâu rồi?
- Khỏe, khỏe! Mẹ các con đang ở sau vườn. Bà ơi, bọn trẻ đã đến!

Không khí trong gia đình như có thêm sức sống mới. Ông Hân, bà Hân nét mặt tươi vui nhìn hai cô con gái với ánh mắt rạng ngời và mỉm cười cảm thấy trong lòng đôi điều mãn nguyện.

( còn tiếp )

VVHP