lördag 2 december 2017

kỷ niệm thật nhiều (8)



                                * Hoa chanh thơm trong vườn Anh H.

  Một hôm nhìn vài chùm huệ trắng, vài hoa chanh nhỏ tỏa hương dìu dịu trong mộ̣t tiệm bán cây cảnh và hoa tươi gần nhà, tôi chợt nhớ đến hương chanh, hương huệ của một ngày xuân năm nào.

... Từ ngày về nhà chồng, vì bận rộn việc nhà việc cửa và lo cơm nước gia đình, rồi có thêm vài đứa con nhỏ nên chị lớn của tôi ít khi có dịp về thăm bố mẹ và anh em chúng tôi. Thế nhưng thường vào dịp đầu năm, trước Rằm tháng Giêng một tuần, vào một ngày họp mặt Tân niên bố tôi đã định trước, thì thể nào chị lớn của mấy anh em chúng tôi cũng về dự vui chung với gia đình. Thời con gái, chị có mái tóc dài chấm ngang lưng. Còn nay, chị búi tròn một búi tóc gọn gàng sau gáy. Chị ưa gội đầu bằng vài nắm lá thơm gồm lá bưởi, vài nhánh mùi cỗi, vài quả bồ kết và một hai nhánh sả. Mỗi khi chị có dịp về qua thăm nhà, lúc chị vừa bước vào đến cửa, nhiều người đã nhận ra hương thơm đặc biệt của những thứ lá thơm quen thuộc và hương chanh thơm thoang thoảng dễ chịu. Có người nghe chị nói, gội đầu bằng lá thơm và thêm một chút cốt chanh, đầu sạch hết gầu và người thêm khỏe.

Ngày họp mặt tân niên, chị dâu, vợ anh trai tôi cũng đến. Khác hẳn với chị lớn, chị dâu nhỏ người hơn, tính tình hòa dịu hơn và là người ít nói. Chị lớn, qua nhiều năm buôn bán có sạp nhỏ ngồi trong Chợ Sắt, tiếp xúc và giao thiệp với đủ hạng người nên từng trải, am tường trong cuộc sống. Chị chưa đến mức quá tinh xảo "con ruồi bay qua, biết ngay là con đực, con cái", hoặc ăn nói kiểu đanh đá cá cầy chỏng lỏn, nhưng cách sống của chị thể hiện bản lĩnh ưa tính thiện, với vài việc ngang tai trái mắt ít khi chị bỏ qua, chị chơi thân với cả người bên Đạo và bên Đời. Tuy nhiên, bản tính chị cởi mở nên cũng có khi lời nói của chị pha âm hưởng trào phúng. Những lúc ngồi nghe chuyện của chị, bố tôi cười khoái lắm, nhưng thực tình ông không dám cười to. Còn mẹ tôi, bà ngồi nghe với vẻ điềm tĩnh như gắng tìm trong lời kể một vài ý nghĩa nào đó. Tính chị lớn không ham làm giàu, hơn nữa, thời cuộc ba bốn chục năm về trước kiếm sống nuôi đủ gia đình đã là khó, kẻ giàu có nhiều tiền chỉ đếm trên vài đầu ngón tay. Tuy vậy, những người buôn bán ngồi chợ vẫn sống 'dễ thở' hơn, dù nhiều dù ít cũng được bữa no bữa đói, nghĩa là không ở mức "đói kinh niên" mà nhiều người từng nghe nói đến.  

Mỗi lần nghỉ một hôm ngồi chợ vì ngày đó chợ có đoàn kiểm tra và dĩ nhiên không thể thiếu những cảnh tịch thu hàng hóa, chị lớn có việc và ghé qua thăm nhà. Mẹ tôi hỏi chị về chuyện chợ búa lúc này ra sao, chị thường nói một câu mà thời đó nhiều người đã nói: "Buôn bán kiểu này chẳng khác gì nó vỗ cho béo để nó làm thịt". Có thể chị đã thấy hiện tình đó nên chị không ham hố làm giàu chăng? Sau này, những vụ đầu cơ buôn lậu, hối lộ mắc ngoặc thuộc loại chuyện thường ngày, sạp hàng chị tôi vẫn chỉ đủ nuôi sống gia đình vì bản tính chị không ưa thích sống theo chiều hướng đó. Chị có một may mắn lớn nhất trong đời, theo tôi hiểu, là chị gặp và sống hạnh phúc với người chồng tính tình hiền lành mà chị suốt đời yêu thương.

* Chị Vân Thanh, trong ngày Tết đón Xuân.

Anh rể tôi, gốc gác người Hà Nội. Ngày trước, nghe nói bố anh là nhân viên Sở Điện Lực Hà Thành. Sau, Hải Phòng có thêm nhà máy phát điện Cửa Cấm nên bố anh chuyển về sống tại Đất Cảng. Có thể là, cái gốc tích gia đình anh, những người đích thực gốc đế đô thanh lịch vẫn còn đậm chất hiền hòa trong con người anh. Anh làm rể gia đình đã vài chục năm, nhưng chưa khi nào tôi thấy anh tỏ ra nóng nảy, to tiếng. Tính nết chị tôi nhiều khi cương quyết, còn anh lại rất đỗi nhẹ nhàng. Gặp ngày ít việc và hàng họ rơi vào những ngày mưa dầm gió bấc, tôi thường đóng cửa tiệm sửa đồ điện của mình và qua thăm gia đình chị lớn và anh rể ở gần nhà tôi hai dãy phố. Tôi và anh rể gần như hợp tính nhau. Còn anh rể tôi, mỗi lần thấy cậu em vợ đến thăm thì vẻ vui mừng hiện rõ trên gương mặt. Nếu hôm tôi đến thăm, gặp chị tôi cũng chưa đi chợ hoặc có việc cần làm ở nhà thì ngày đó hẳn nhiên anh rể được tự do ngồi chơi xơi nước, bỏ qua một bên những chuyện sai vặt. Vì lẽ đó, anh có phần đặc biệt quí mến và rất vui mỗi lần anh và tôi nói vài chuyện bên chén trà nóng tỏa hương vị quen thuộc.

Mỗi khi qua thăm gia đình chị lớn, tôi được biết thêm chị tôi thường ưa thích hay thay đổi đồ đạc hoặc xếp đặt nơi để bàn ghế trong nhà. Phòng ngoài diện tích chỉ chừng hơn chục mét vuông, kê một chiếc tủ dài và đặt bộ bàn ghế tiếp khách là vừa đẹp, thế nhưng nửa tháng sau, chiếc tủ dài đã chuyển vào phòng trong còn bộ bàn ghế đặt ở ngoài sân dưới một chiếc dù lớn. Và nửa tháng sau, bốn chiếc ghế dựa lưng nặng như cối đá và chiếc bàn hình chữ nhật đã được thay thế bằng bộ bàn ghế thấp bên chiếc bàn mặt kính. Nửa tháng sau lại thấy một cảnh khác... Anh rể tôi than: "Nói đúng ra, chị của cậu phải làm nghề đổi phông cảnh trên sân khấu mới phải!".  Mấy đứa con của anh chị lại có vẻ ưa thích những thay đổi này. Riêng tôi nghĩ, đôi khi cần thay đổi cảnh trí và màu sắc trong nhà để giúp cuộc sống phóng khoáng hơn.

Còn chị dâu tôi thời đó cũng giống nhiều phụ nữ khác sống cùng khu phố, và một công việc thường thấy với nhiều phụ nữ là vào Tổ đan len, đan những chiếc áo len để xuất khẩu sang các nước cộng sản. Ngay thời đó nhiều người đã biết, nghề đan áo len là một nghề tuy nhàn nhã nhưng rất khó nuôi nổi một nhà nghèo đông con.

Sinh trưởng trong gia đình chỉ còn mẹ và em trai nên tính chị dâu tôi cũng ít nói. Chị có mái tóc bồng bềnh chấm ngang vai như nhiều phụ nữ thời ấy. Chị không vướng bận con nhỏ nên dáng dấp chị lúc nào cũng thong thả. Chị có tài làm vài món ngon đặc biệt được bố mẹ chồng và anh em chúng tôi rất tán thưởng trong nhiều bữa tiệc gia đình. Đó là món nộm xu hào cà rốt trộn lạc cay chua rất tuyệt vời. Còn món nem thính cuộn rau xanh ăn với tương ớt cay ngọt của chị thì hết chê! Nói ngắn gọn là chị đã đem về nhà chồng một "tài sản" hiếm quí, gồm tài nghệ khéo tay làm các món ngon thơm lừng và rất được dân ưa nhậu trong nhà mến chuộng.

Trong ngày gia đình họp mặt Tân niên, bên túi đồ riêng chị dâu đem đến biếu tặng nhà bố mẹ chồng và anh em chúng tôi, chị còn mua một chục huệ trắng để mẹ tôi đặt trên bàn lễ Gia Tiên. Mẹ tôi, đương nhiên là rất quí cô con dâu rất gần gũi với bà trong các bữa tiệc gia đình hay trong những ngày Giỗ Tết. Bà cũng giống chị dâu tôi, ưa chuộng hương thơm thuần khiết của những bông huệ trắng.

Vân Võ Hoài Phương

onsdag 30 augusti 2017

TÌM EM PHỐ CŨ

          












           TÌM EM PHỐ CŨ
 
 
          Xưa một chiều anh về qua phố cũ
              Tìm dáng em thanh tú học trò
              Tìm hương bay trong lối mộng ngàn thơ
              Tìm sân trường phất phơ tà áo trắng
              Tìm tháp chuông vươn trời chiều nhạt nắng
              Tìm ca đoàn với giọng hát nữ sinh
              Con phố đông người qua lại thanh bình
              Mà thương ơi, bóng hình em chẳng thấy.
 
              Em đi đâu giữa dòng đời cuộn chảy?
              Đường gian nan có lên thác, xuống ghềnh?
              Đỗ bến bờ, hay trôi giạt lênh đênh?
              Lòng vẫn giữ chút tình anh đấy chứ?̃
 
              Anh buồn bã ngồi mơ về quá khứ
              Bên bờ sông ngọn gió thổi hắt hiu
             Tiếng thời gian buông, từng khắc tiêu điều
              Trông thế sự điêu tàn cơn dâu bể
              Rồi anh đi mang linh hồn thời trẻ
              Vượt biển khơi biền biệt cuối trời mây
              Qua bao năm mơ ước cuộc sum vầy
              Tình một thuở con tim còn ấp ủ...
 
              Nay nghe tin em trở về phố cũ
              Đang tảo tần buôn bán kế sinh nhai
              Dáng nữ sinh giờ đổi khác hình hài
              Chút mộng thắm tuổi học trò đã mất
              Hướng Tây, Đông mây bay hoài chất ngất
              Khối tình này xin gửi trọn quê xưa
              Chờ khi nao ngàn mộng ước hương đưa
              Anh sẽ về tìm em bên phố cũ
 
              Lê Dã Sử 
 
             

måndag 21 augusti 2017

thơ trần đan hà: Bao Giờ


thơ trần đan hà





                                            Bao Giờ
 
 
                         Tôi muốn vẽ bóng thu gầy năm trước
                         Để tặng em làm kỷ niệm trong đời
                         Nhưng mực cạn từ khi tôi cất bước
                         Để đi tìm những ảo ảnh không vơi
 
                         Từ những chuyến xe về ngang buổi đó
                         Thấy không còn bóng dáng nữa thu xưa
                         Vì có lẽ đời chẳng còn bến đỗ
                         Nên bây giờ có tiếc cũng theo mưa
 
                         Mưa ướt áo một lần ngang nhà vắng
                         Và nỗi buồn cũng từ ấy theo tôi
                         Em đã bỏ tuổi hồn nhiên mơ mộng
                         Để cho người ôm nỗi nhớ khôn nguôi
 
                         Mãi tìm kiếm phút giây từ dấu ái
                         Thuở tình nồng còn cháy giữa con tim
                         Về nhóm lại để sưởi lòng tê tái
                         Từ xa quê hồn lạc dưới sương chìm
 
                         Em từ dạo bỏ tình trên dốc nhỏ
                         Ta lang thang mấy độ giữa phiêu bồng
                         Nơi phố lạ buổi chiều khơi niềm nhớ
                         Thoảng như mây lặng lẽ giữa trời không
 
                         Trong lang bạt ta thèm hơi thở ấm
                         Và rất thèm uống cạn chút hương quê
                         Từ lạc lối đã mấy thu rồi nhỉ?
                         Đến bao giờ qua được bến sông mê
 
                         Trần Đan Hà
                         Trích Thi Tập "Tìm Trong Yêu Dấu")


lördag 17 juni 2017

Trăng Gầy Miền Duyên Hải (1)

truyện dài

                        Trăng Gầy Miền Duyên Hải (1) 

   Khác với lệ thường, tối nay bà Biểu không thấy ông Biểu xem ti vi. Dưới ánh đèn nhỏ hắt ra từ trên bậc lò sưởi, bà Biểu thấy chồng ngồi gần kệ sách, đầu ông ngả ra sau ghế, hai mắt hé nhìn lên trần nhà và ngón tay trỏ của ông khẽ gõ nhẹ bên tay ghế; một thói quen thường thấy mỗi khi ông trầm tư mặc tưởng.

Tiếng "tích, tắc" của chiếc đồng hồ quả lắc treo trên tường gõ chậm tiếng một. Bầu không khí tĩnh mịch bao trùm trong phòng nhỏ, bà Biểu cảm thấy sự suy tư của ông Biểu trôi lặng lẽ theo từng tiếng gõ chậm của chiếc đồng hồ cũ kỹ. Bà thầm nghĩ, chắc hẳn đã có chuyện gì xảy ra đây.

Bà Biểu bước ra phía ngách hành lang, ở nơi ấy còn cần đến bàn tay của bà. Đây là một ngách nhỏ dẫn thông ra hiên, trước đây vài năm, theo gợi ý của bà, ông Biểu đã dùng vài mảnh gỗ để che chắn lại. Thời gian qua đi, ngày nay nơi đó đã là một chiếc bếp gọn gàng của gia đình bà. Trong khoảng nhỏ bếp, có một bếp dầu, một khoang để nồi niêu, và chiếc chạn nhỏ có bát, đĩa, mắm, muối... Đồ dùng trong bếp tuy đơn sơ là thế, nhưng với cách nấu nướng ngon lành của bà, nhiều bữa ông Biểu cũng thấy bõ cái công một ngày ông đã tay cưa, tay thước và "làm đẹp xuất sắc" (lời khen ngợi của bà Biểu) cái bếp nhỏ ấy, tuy rằng ông không là tay thợ. Và cái ngày hôm ấy, cái ngày mà chiếc áo ông mặc ướt đẫm và trán ông lấm tấm những giọt mồ hôi, khiến bà Biểu trong một phút bất chợt nhìn ông, bà vừa cười vừa thấy thương ông không để đâu cho hết.

Giá dầu dùng cho bếp dầu mua ngoài chợ theo giá hiện thời không rẻ, nay xuống mai lên, mà thời giá nhiều thứ như gạo, thực phẩm, than, củi, dầu... một khi giá cả đã lên thì cứ tăng vọt. Tháng trước bảy, tám hào còn mua được cái bánh mỳ ngon hay uống được cốc cà phê đá. Vài tháng sau, tiền hào đã thành ra thứ tiền khó có thể mua được thứ gì. Rồi người ta dùng đến tiền trăm, tiền ngàn, chục ngàn, trăm ngàn... Những năm dài dân chúng quen dần cảnh sống xếp hàng cả ngày trước các cửa hàng quốc doanh, cửa hàng thực phẩm, cửa hàng gạo. Nồi cơm nhiều nhà đã thoáng thấy độn khoai, độn sắn. Phần đông nhiều gia đình ăn hôm nay, lo ngày mai có tiền mua gạo. Câu nói "chạy gạo từng bữa" trong thời buổi mà "không làm thì đói, làm thì chói xương hông" chắc hằn ai cũng biết. Ông Biểu và bà Biểu nghỉ dạy học và về hưu vào giai đoạn khốn khó trăm đường này. Dạo ấy, có người nói tiền hưu một tháng đem ăn sáng một tuần còn thiếu, ông bà Biểu nghe mà thấy nản. Nhiều đêm ông Biểu thức trắng ngồi lẻ loi trong phòng, mắt nhìn lên trần nhà, khoé mắt đẫm lệ. Ông có ngờ đâu cảnh sống vợ chồng nhà giáo về hưu nay cũng phải lo ăn từng bữa. Nhưng thật may mắn cho đời ông là ông có người vợ sớm biết lo toan vun vén việc gia đình. Gia đình ông bà Biểu ít người, trông qua nhìn lại có ba người: hai ông bà và cô con gái. Thanh, con gái duy nhất của hai ông bà, nói về khoản ăn uống giống đặc như bố, ăn nhỏ nhẹ như mèo mà lại rất khảnh ăn.



Đôi khi rảnh việc, ông Biểu cũng để mắt xem cách thức nấu nướng của vợ. Và với một chiếc ghế có tựa lưng đặt bên hành lang, thêm cuốn sách ưa thích cầm trên tay, ông Biểu ngồi gần 'giang sơn riêng' của vợ, vừa đọc sách vừa đôi lúc nhìn xem bà Biểu làm các món ăn. Ngày hai buổi, bà Biểu nhóm bếp hai lần. Đầu tiên, bà đặt ấm nước trước, đun sôi và rót vào phích nước, để sau bữa ăn, cả nhà có nước nóng uống. Tiếp theo, bà nấu thức ăn mặn; sau, bà chuyển sang nấu nồi canh rau. Và sau cùng, bà đặt nồi nấu cơm lên bếp. Nồi cơm vừa chín tới, bà dùng đũa cả xới tơi lên, để ra ngoài và đặt lại trên bếp một hai phút nồi canh rau. Ở trên nhà, Thanh đã sắp sẵn xong mâm, bát trên bàn ăn. Khi ông Biểu nhìn thấy vợ xong việc bếp và bước ra khỏi nơi bà có lần nói vui là "giang sơn riêng", thì cũng là lúc ông biết cần phải gấp cuốn sách đang đọc, để - nhiều khi ông Biểu nghĩ - đã đến giờ thưởng thức tay nghề nấu ăn của vợ.

( còn tiếp )

Vân Võ Hoài Phương
( 17. 06. 2017 ) 

onsdag 14 juni 2017

Đôi Điều Ngẫm Nghĩ

                                                            
  Đôi Điều Ngẫm Nghĩ (2)*


 Mỗi mùa hè đến và qua đôi khi để lại trong trang sử đời người ta vài kỷ niệm. "Một mùa đông lạnh lẽo đã qua, và bây giờ, ở nơi đây..."(*). Vài dòng trong một truyện ngắn viết cách nay đã lâu thường gợi lại trong tôi một hai kỷ niệm mỗi khi nắng hạ đến. Sau mùa đông dài lạnh ngắt năm, sáu tháng nay mùa hè tô điểm khắp nơi một màu xanh với vẻ đẹp dịu dàng tươi mát. Từ sáng sớm tinh mơ, vào những ngày đẹp trời và khi mặt trời vừa lên, đường cây bên đường đứng yên tĩnh trong bầu không khí yên bình ban mai. Những ai dậy sớm trong một sáng hè chắc hẳn cảm nhận được niềm vui của một ngày mới vừa đến.

Thành phố nơi tôi đầu tiên đặt chân đến định cư nằm bên cạnh vịnh nhỏ. Có lẽ điều đặc biệt còn ghi lại trong ký ức những người xa xứ đi tìm kiếm quê hương thứ hai là nơi đầu tiên họ sống cuộc đời mới. Và, hình ảnh thành phố tôi có dịp ghi lại trong truyện ngắn đã nói đến là những cảnh đời để lại trong tôi nhiều kỷ niệm. "Trên các ngả đường trong thành phố, những ông già bà già chậm bước lãng du để quên đi nỗi nhọc nhằn của một thời quá khứ. Vài quán cà phê bên đường đã sắp đặt gọn gàng những bộ bàn ghế dưới hiên, bên những bồn cây xanh và bên những giò hoa treo lơ lửng. Du khách thả người ngồi trên ghế, đưa mắt lặng lẽ nhìn các cô gái đang độ xuân mơn mởn, cười đùa khúc khích và trêu cợt nhau diễu qua trước mắt. Nắng vàng trải dài trên các lối đi, không gian như có thêm những nét duyên dáng của một bài thơ trữ tình...(*)". Vài hình ảnh tuy bình thường nhưng có vẻ vừa cổ điển vừa hiện đại chăng? Trong những thành phố Âu châu thời cổ xưa và trên các đường phố Châu Âu thời hiện đại, thiếu gì những ông già, bà già chậm bước lãng du, và hẳn là chẳng thể thiếu vài quán cà phê bên đường toả hương vị làm xiêu lòng đôi ba khách vãng lai từ xa đến.  

#

  Người ta thường nói, có kỷ niệm thoáng qua và có kỷ niệm in đậm dấu ấn trong ký ức. Trong vài năm đầu sống nơi xứ lạ, hẳn là nhiều người trong đó có tôi từng thấy nhiều cảnh thiên nhiên nhiều màu sắc nhưng khác lạ; và những tay săn ảnh chẳng bỏ lỡ các cảnh hấp dẫn rất ít khi họ thấy. Còn tôi, đôi lúc nhìn thấy một giàn cây leo bên các dãy nhà hay hướng mắt theo đàn chim trời bay trên nền trời xa, tôi lại thoáng nhớ tới kỷ niệm những ngày đầu xa quê hương. Ngày nay, trong các thành phố Châu Âu người ta còn thấy hình ảnh những giàn cây leo mọc xanh tươi bên các dãy nhà, còn những đàn chim thiên di vào những tháng nắng nóng lại bay tìm đến những nơi ưa sống. Đôi khi, ngước nhìn những đàn chim trời mải miết bay tôi ngẫm nghĩ mãi về sức kiên nhẫn và hướng bay của cả đàn. Dĩ nhiên ta phải hiểu, mỗi đàn chim là cùng một giống. Và nhìn kỹ thêm, người ta nhận ra có khi đàn chim bay nhanh, bay miết và bay theo một hướng. Lại có khi cả đàn bay chậm, đường bay chùng lại. Có thể lúc này có một đàn viên yếu sức chăng?

Một hai năm gần đây, tôi ít khi còn được chiêm ngưỡng những đàn chim trời cần nhẫn và mải miết bay như hồi tôi còn sống ở một miền thôn dã. Sống nơi phố thị, nhiều khi tản bộ trên đường phố, ngước mắt nhìn lên người ta chỉ còn thấy một khoảng trời xanh. Vậy thì nếu có đàn chim thiên di bay qua thành phố, chắc hẳn rất ít người được dõi theo cuộc hành trình xa xôi và kiên trì này.

Vào những ngày đẹp trời cuối tuần, có những người ưa tìm đến vài vùng ngoại ô. Họ trải mảnh vải nhỏ trên một sườn đồi, uống với nhau vài ly rượu thơm, ăn một chút đồ nhắm nhẹ và nằm thích chí nhìn lên bầu trời. Lúc này nếu có đàn chim thiên di bay qua, hẳn là để lại thêm một kỷ niệm khó quên trong đời.

Vân Võ Hoài Phương 
14.06.2017

*Đôi điều ngẫm nghĩ (1)/sổ tay văn nghệ, 15.10.2015
**truyện ngắn  phút đầu biết yêu (1993)

lördag 1 april 2017

Xuân về ngắm cảnh phương xa

 
Xuân về ngắm cảnh phương xa
 
 
 
Đón nắng Xuân trên đất Cali
 
**********************