TRUYỆN NGẮN
CÕI THƯỜNG (1)
Trong dịp đến thăm một đàn anh văn nghệ hải ngoại - một người đã trình làng tác phẩm đầu tay cách nay vài chục năm và hơn tuối tôi chừng chục niên - tôi rất vui lúc gặp lại ông và thêm chút kính nể, bởi ông vẫn khỏe mạnh và còn nhiều thanh niên tính như ngày nào tôi và ông cùng sống chung trong mốt trại tị nạn ở mộ̣t vùng Đông Nam Á. Trong lúc ông vào phòng bếp bên cạnh đem ra vài thứ để tiếp khách, tôi ngồi lặng lẽ và tự hỏi: phải chăng vị chủ nhà này đã có bí quyêt để giữ được đời sống chẳng nhạt phai?
Cảnh trí trong nhà chẳng khác chi các gia đình tôi đã vài dịp được mời đón. Ở bên này, như nhiều người đã biêt, mỗi nhà dù lớn dù nhỏ, nhà nào cũng có một phòng khách. Và phòng khách tôi ngôì hiện giờ, trông qua cũng bình thường với vài chậ̣u cây nhỏ đặt bên cửa sổ, một bộ bàn ghế vừa gọn ghẽ vừa thích hợp với diện tích của phòng; một bức tranh phong cảnh treo trên tường rât ưa nhìn và chiêć tủ gỗ với vài khung kính, bên trong lưu giữ vài kỷ vật những nơi chủ nhà đã qua thăm.
Một khung cảnh chẳng có chi đặc biệt lăḿ. Vậy sôńg giữa cõi thường này, gia chủ phải là kẻ có tàng ẩn trong tâm linh bí quyết nào đó mới có thể hiện hữu với trạng thái vui vẻ như hôm nay. Tôi băn khoăn lăḿ và lúc này bận tâm nghĩ cách nhân dịp đến thăm ông bữa nay để học thêm kinh nghiệm sôńg hiêḿ này.
- Cuối cùng thì anh cũng tìm đến thăm tôi. - Chủ nhà từ phòng bêṕ bước ra, cười - Tìm đến thăm một kẻ ở nơi hẻo lánh.
- Từ ngày chia tay với anh ở trại tị nạn, hôm nay mới gặp lại anh. Tôi vẫn nghe có người nói, anh được tiếng là nhiều khách đến thăm lăḿ. - Tôi nói đỡ lời ông.
- Người ta đồn đãi vậy thôi. Thật ra vài tuâǹ nay chẳng có ai đên thăm để có dịp ngôì nói chuyện. Còn anh, đây là lâǹ thứ hai tôi mời anh mới đêń.
Tôi cười, đinh nói lời nhận lỗi nhưng ông nói tiêp:
- Kể ra cũng chẳng trách anh đượ̣c, vì lúc đó vào đúng dịp anh chuyển gia đình. Tôi đã qua vài phen như vậy nên tôi hiểu và chẳng có ý trách anh đâu.
Chúng tôi ngồì nhẩn nha uôńg nước. Những ngày này ông và tôi được thư thả. Ông nghỉ̉ hưu đã vài tháng nay, còn tôi gặp dị̣p nghỉ̉ lễ thong thả đôi, ba ngày. Trong giây phút yên lặng, dường như ông và tôi mỗi người đang để tâm tư của mình nghĩ đêń một nơi xa xôi...
Tôi nhìn bâù trời xanh ngoài khung cửa sổ, nhìn áng mây nhẹ̣ lãng đãng trên nêǹ trời và năńg vàng chan hòa nơi xứ lạ. Tôi chợt thâý thoáng trong tâm trí hình ảnh quyêń rũ của một chuyêń du lịch. Cảnh vui tươi nhiêù màu săć đó vẫn thường hiện lên trong tâm trí tôi những lúc tôi có dịp nhìn một khoảng trời xanh và một khung trời nhiêù năńg. Những bêń ga với các đường ray tỏa vê muôn hướng, nét mặt của vài du khách ánh lên niêm̀ vui. Mùa hè về, người ta thường mong đêń được những nơi xa vời, ở nơi đó, đường phố nhộn nhịp, có bâù trời xanh trong và năńg vàng rộn rã đợi chờ họ với bao niêm̀ vui thích mới. Ai trong chúng ta chẳng có một mơ ước nhỏ nhoi trong cuộc đời..
Ông đưa tiêṕ tôi một ly nước nữa và nói:
- Trong số các bạn sôńg chung trại tị nạn ngày trước, nay chỉ có tôi và anh may măń được sôńg gần nhau lúc này. Còn những người kia, nay mỗi người sôńg mỗi nơi và ở xa tít xa tăṕ. Thỉnh thoảng mới nghe tiêńg nói bạn bè thân thiết, và nghe kể lại các mẩu hôì ức của những ngày sôńg nơi lán, trại. Một nỗi buôǹ diệu vợi khi nhớ về ngày đâù vượt biển tìm tự do... rôì đêń quãng ngày đâù tị nạn trên đât khách. Những ngày này lại nhớ những năm xưa.
Tôi nhìn chiêc ly cầm trong tay, mỉm cười nhớ lại một thời đã từng sôńg:
- Anh vẫn giữ được bộ ly này từ ngày còn ở trại. Qua mâý đợt chuyển trại, và từ bên đó sang bên này, chẳng sứt mẻ chi, khéo thậ̣̣t! Tôi còn nhớ, bộ ly này anh mua hôm lãnh được ngày lương thứ nhât́.
- Hôm nay, kỷ niệm bữa tiệc mừng tự do của anh và tôi trong trại tị nạn ngày trước, tôi rât́ hân hạnh được uôńg mừng bên anh với bộ ly đặc biệt này.
Nhớ lại ngày hôm đó, anh và tôi nhìn nhau mừng mừng tủi tủi. Chợt thâý thoáng qua trong tâm trí, vài tháng trời ăn cơm trại, chia nhau từng mẩủ thuôc, nhường nhau những ly trà đâù... Ai nâý gâỳ ruộc bởi thương nhớ người thân còn kẹt lại nơi quê nhà. Quãng ngày tị nạn đó, người nào trông cũng tơi bời vì vừa được cứu thoát sau một cơn biêń loạn dữ dội.
Gâǹ ngày các trại viên được châṕ nhận sang định cư ở một nước thứ ba, Ban quản trị Trại cho nhiêù người ra ngoài trại tìm kiêḿ việc làm để có một ít tiêǹ mua vài thứ đồ câǹ dùng và bôì dưỡng thêm sức khỏe. Anh và tôi quen một người bạn sang trước, xin giúp được hai 'chân' khuân đồ rau qủa cho một tiệm bán thực phẩm. Việc khuân chuyển các lồ đâỳ rau qủa cũng khá nặng nề. Tôi và anh lúc đó trông còm nhom vậy mà vào việc, làm cũng nhanh thoăn thoăt́; mỗi người như có một cái "mô-tơ" găń ở sau lưng. Việc chuyển rau quả dưới bêń lên xe rôì từ xe xuôńg tiệm rât́ nhanh gọn. Qua một ngày làm với anh, tôi rât́ nể phục anh là người nhanh nhẹn chóng quen việc. Bản chât́ tôt́ và vui vẻ của anh được những người làm chung ưa mến.
Ngày hôm đó chủ tiệm rất hài lòng, trả luôn tiêǹ lương ngày đâù rất hậu và nhận luôn anh và tôi làm tiêṕ. Mỗi người câm̀ gâǹ hai trăm đô tiêǹ bản địa trong tay, vui quá chẳng còn biêt́ nên mua thứ gì lúc này. Nỗi vui mừng vì từ hôm nay được sôńg tự do, và được đi đây đi đó thỏa như ước nguyện. Niêm̀ vui trong những ngày làm xêṕ khuân đồ rau quả đã xoa dịu bớt nỗi buôǹ của quãng ngày lênh đênh nơi đât khách.
..............................................................................................................................................
Vân Võ Hoài Phương
Inga kommentarer:
Skicka en kommentar