fredag 7 januari 2022

Lời Chúc Xa Xôi


                                                                      


 Lời Chúc Xa Xôi

Vào mộ̣t ngày rét mướt, nhiệt độ ngoài trời lúc này đã xuống dưới độ âm. Tôi đứng bên cửa sổ nhìn ra ngoài, dọc ngang trời đầy mây xám vần vụ, có lẽ chẳng hy vọng vài ngày nữa có được một ngày đẹp nắng. Ngoại cảnh âm u xám xịt đó thực tình dễ làm người ta cảm thấy tình đời như đang đi vào ngõ hẹp. Tôi nghĩ tới nghĩ lui, chưa tìm ra giải pháp nào khả dĩ xóa đi sự ưu phiền thường lảng vảng tìm đến. 

" Đối diện với nỗi cô đơn, liệu tâm trí người ta sẽ tốt hơn hay sẽ ..." Tôi chưa kịp đặt xong câu hỏi và tự sắp xếp câu trả lời thì tiếng chuông điện thoại đã reo lên nơi phòng khách. 

"A lô. Ai đó ?"

" Anh đó à. Mấy hôm nay anh vẫn được khỏe chứ ?"

Tôi nhận ra tiếng nói của Thơm, gần chục năm trước tình cờ gặp nhau ở trại tỵ nạn, quen thân với gia đình và nhận vợ chồng tôi là anh chị nuôi. Một cô gái dễ mến và cũng hay đùa vui. Tôi cũng cảm thấy vui, bèn cười trả lời :

" Anh thì lúc nào cũng khỏe, chỉ hơi túng tiền tiêu vặt thôi. Em có dư, cấp đỡ anh chút đỉnh ".

" Ôi, anh là hay đùa lắm đó. Bà xã nhà anh đâu ? Em muốn nhờ chị giúp cho một việc. Mấy bữa nay em cứ hắt hơi hoài à, mắt lại cứ nháy lia... "

" Ồ, việc này nên mừng đó. Chắc hẳn có anh nào đã gặp em, nói vài chuyện tâm tình với em, rồi về tương tư nhớ đến em đó thôi ".

" Em cầu thánh thần mang đi. Mà anh này, thần thánh gặp anh cũng phải cười đó! Lúc này anh còn để ria mép chứ, hay là sợ vợ cạo béng đi rồi. Em cầu thánh thần thích tính vui nhộn của anh, đón mời anh đi luôn cho rồi !"

" Ồ, được chung bước với thánh thần thì khỏi lo đói và khỏi lo khổ rồi. Mà em này, nhớ giữ bí mật lời cầu đó nghen. Kẻo nhiều người cầu là không đến lượt anh đâu ".

Cô em nuôi của tôi cười, và hình như sau vài giây nghĩ lại, cô nói :

" Anh ơi, nói vui vậy thôi. Anh được thánh thần rước đi sớm thì những lúc rảnh rỗi, em và chị ở nhà biết cùng ai nói vài chuyện vui ? Thôi, em xá tội cho anh đó. Ồ, anh còn chưa trả lời câu em hỏi. Chị đâu rồi anh ?"

" Hôm nay tiệm bán đồ nhà bếp treo bảng bán giảm giá đầu năm, nên bếp trưởng ăn sáng xong nhanh chân đến tiệm đó rồi ".

" Còn anh ? Lúc này anh làm gì vậy?"

" Anh đang ngồi nghĩ chuyện linh tinh thì em gọi điện thoại đến đó ".

Cô em nuôi tôi hỏi, giọng nói có vẻ quan tâm :

" Vài tháng nay anh có còn sáng tác thêm không ?" 

Nghe hỏi tới nỗi muộn phiền đã hơn tháng nay tôi thường nghĩ đến, tôi nói:

" Em cũng biết, lúc này nhân tài hiếm hoi như tinh tú giữa trời dông bão. Còn anh, còn lâu mới được gọi là nhân tài. Bây giờ anh như thấy nhiều trở ngại quá. Biết viết gì đây giữa lúc tình đời đôi lúc chênh vênh trắc trở và nhiều những suy tư, chọn lựa ?"

" Sao giọng anh rầu rĩ vậy ?"

" Anh chỉ nói ra một thực tế hiện giờ ".

" Đừng nên bi quan quá anh à. Em xem chừng các bạn anh đâu có thoái chí. Thỉnh thoảng họ cũng có thêm vài sáng tác mới đó ".

" Ồ, em đừng nên so sánh anh với họ. Bởi lẽ họ nhiều vốn sống hơn anh. Họ đến nơi này nơi kia nhiều nên họ từng trải hơn. Còn anh, mộng ước một chuyến viễn du đã lâu lắm rồi, mà em cũng biết đó, mấy năm nay anh vẫn ngồi một chỗ và mơ ước có một ngày vui vẻ với hành trang lên đường. Vốn liếng nghề văn mỗi ngày mỗi... "

" Em cũng chỉ biết cầu chúc anh nhiều may mắn trên con đường anh đã chọn. Vậy là anh vẫn chưa có ý định bỏ nghiệp văn. Chúc mừng anh !"

" Em chúc mừng anh lúc này e quá sớm ".

" Tại sao vậy ?"

" Bây giờ anh cảm tưởng trang bản thảo rộng bao la như sa mạc hoang vắng. Ngồi nghĩ bấn lên mà đã xong đâu ".

" Nhưng em tin anh sẽ xong việc này. Ngồi nghĩ lẩn thẩn là không xong rồi, anh ạ ".

" Anh cũng nghĩ vậy. Ngồi nghĩ vẩn vơ lại càng thấy rét hơn. Nhiều lúc phải viết để quên đi cái rét ".

" Hơn tuần nay ở bên này chúng em cũng thấy mỗi ngày một lạnh thêm. Thời tiết mấy bữa nay chẳng hiểu sao rét dữ quá, anh à. Lò sưởi trong nhà vẫn ấm nhưng cái lạnh như vẫn thấm vào..."

Tôi thoáng nhìn ra cửa sổ, khung trời vẫn xám mờ như trước. Đầu dây bên kia chợt có tiếng tiếp theo :

" Có lẽ anh chẳng quan tâm đến chuyện thời tiết nhỉ. Phải vậy không ?"

Tôi trả lời :

" Anh nghĩ, thường đến lúc nói tới chuyện thời tiết thì chắc hằn câu chuyện sắp kết thúc rồi. À, mà hôm nay bỗng vui với ngày lạnh rét hay sao, ưa nói chuyện với anh dữ vậy ?"

" Anh đoán mới chỉ đúng một nửa. Em vừa dùng thêm chiếc điện thoại cầm tay nên bữa nay ngày cuối tuần gọi đến anh. Chẳng có ưa đâu nha !"

" À ha. Vậy là em cũng khôn đấy nhỉ ?"

" Chuyển giúp em lời chúc chị luôn vui. "

" Sắp bai anh đó hả ?"

" Vâng, good bye, bai anh nhé !" 

" Ồ, anh biết ngay mà. Vậy anh cũng nói lời tạm biệt của một người hiện sống ở Bắc Âu vẫn nói : "Hây đô em !"

                                                                       *

Tôi đặt tay nghe điện thoại xuống và chợt nhớ đến tấm ảnh kỷ niệm ngày Tết gia đình lúc còn ở Trại tỵ nạn, nay vẫn được đặt bên những tấm hình khác cùng một khung kính. Tôi đến bên khung ảnh và nhìn tấm hình. Phải, trong đời tôi và đời những ḅạn tôi quy tụ lại trong gia đình hôm đó đã có những giây phút vui mừng, dẫu rằng vẫn phảng phất đâu đó nỗi khắc khoải, đợi chờ. Họ cũng như tôi, luôn sống và mong một ngày mai tốt đẹp hơn, thân ái và gần gũi nhau, khích lệ nhau những lúc cảm thấy nhiều suy tư, băn khoăn khi phải chọn một hướng đời.

Tôi đến bên cửa sổ, nhìn khung trời lạnh giá, thầm cám ơn tấm hình kỷ niệm những bạn bè ngày trước và vui với niềm vui mới hôm nay.

Vũ Thụy Anh (*)

(*)  Đoạn tản văn trên đăng trên báo Văn Nghệ Ngày Nay, số 3 tháng 1 năm 2002 , tác giả ký bút danh Vũ Thụy Anh ( đây là bút danh thứ hai của VVHP trên báo VNNN và còn vài bút danh nữa, sẽ có dịp nói sau... ). Vân Võ Hoài Phương chỉnh sửa, bổ túc lần cuối.

                                                                

  



söndag 2 januari 2022

Sưu Tầm Danh Ngôn Thế Giới

Sưu Tầm Danh Ngôn Thế Giới

# Phê bình thì dễ còn nghệ thuật mới khó. ( Destouches )

# Loại văn nào cũng tốt trừ loại gây buồn chán. ( Voltaire )

# Có những cuốn sách chỉ nếm qua thôi, có cuốn phải nuốt, sau cùng có một số ít

phải nhai và tiêu hóa. ( F. Bacon )

# Sách lựa kỹ ta phải coi như bạn, như tri kỷ, như địch thủ. Ta đàm thoại, lý luận,

tranh luận với nó. Đọc sách chỉ sinh lợi với điều kiện đó. ( Diderot )

# Bạn hãy nhanh lên một cách chậm chậm. ( Auguste )

# Không thiên tài nào mà không có một chút điên. ( Aristote )

# Không bao giờ có triết gia nào nhẫn nại chịu nhức răng cả. ( Shakesperare )

# Một người lạc quan là người nhìn đôi mắt bạn, còn người bi quan là người

nhìn đôi chân bạn. ( Chersterton )

# Hãy suy nghĩ lâu nếu bạn muốn chọn ai là bạn tâm giao. ( Senèque ) 

# Tâm giao là xi măng của đời sống. ( Amyot )

# Khi tranh luận biến thành cãi lộn thì bạn phải làm thinh : Đó không phải

là bạn thua cuộc. ( Larare Sadi Carnot )

# Người khôn tự rèn luyện mình. ( Lời Đức Thích Ca )

 Vân Võ Hoài Phương sưu tầm tháng 1. 2022

fredag 4 september 2020

 Hai Bài Thơ Tình

( Góp chút vui tươi cuối tuần với bạn ưa thích thơ )

*

Tình Đời

Đời còn gởi cho nhau

một trang thư kỷ niệm

Đời còn hát cho nhau

những tình tự thuở nào


Ai đã đi đường xa

lòng vẫn thường mong gặp

những ánh mắt thân quen

một tình thương lưu luyến


Bạn đời ơi thoáng gặp

xin mỉm một nụ cười

Và vui chuyện xuân tươi

để tình đời thêm mới.

1993

VVHP

*

Tình Mong

Anh vẫn thường mong có em về

Trên đường hiu hắt nẻo sơn khê

Hoa vẫn như xưa cài trên tóc

Mắt vẫn hường như ngày mới đam mê.


Anh vẫn thường mong được em chê

" Áo anh lấm quá, để em dùm "

Nay ta đã lỡ tình xa vắng

Nhớ về em và chiếc áo em chê.


Anh vẫn thường mong mỗi xuân về

Ngồi vui mơ lại phút em chê

Thoáng biết qua mơ tình vẫn thế

Nhưng trong đời anh chỉ nhớ riêng em.

Mùa Xuân năm 2000

Vân Võ Hoài Phương

tisdag 21 juli 2020

Sưu Tầm Danh Ngôn Thế Giới (Juli 2020)


 * Sự khác nhau giữa xây dựng và sáng tác như sau: Thứ được xây dựng chỉ được yêu sau khi nó đã hoàn thành; nhưng thứ được sáng tác thì được yêu trước khi nó tồn tại.  ( Charles Dickens )

 * Nếu bạn không thể giải thích điều nào đó mộ̣t cách đơn giản, có nghĩa bạn không hiểu rõ về nó.
                                                                                                                     ( Albert Einstein )

  * Rất khó tìm được người tình tuyệt hảo cũng như khó tìm thấy một bài thơ tuyệt mỹ.  ( Voltaire )

  * Tình yêu thật sự đã hiếm, tình bạn thật sự còn hiếm hơn.  ( La Fontaine )

  * Tình yêu không phải là tình cảm, đó là nghệ thuật.  ( Pau Morand )

  * Cuộc sống chỉ có giá trị khi có thứ gì đó đáng giá làm mục tiêu.  ( G. W. Hegel )

  * Nền tảng của sự văn minh là sự tự do của mỗi người trong tư tưởng, tín ngưỡng, quan niệm, công việc và cả trong sự nghỉ ngơi của họ.  ( De Gaule )

  * Khi tôi bất đồng ý kiến với một người hiểu lý lẽ, tôi để thực tế làm trọng tài cuối cùng. Nếu tôi đúng, anh ta sẽ học hỏi được; nếu tôi sai, tôi sẽ học hỏi được; một trong hai chúng tôi sẽ thắng, nhưng cả hai đều thu được lợi ích.  ( Ayn Rand )

  * Hãy nghe nhiều người nói, nhưng nói với ít người thôi.  ( Shakespeare 

  * Đàn ông hơn đàn bà ở chỗ triết lý về trái tim con người, còn đàn bà hơn đàn ông ở chỗ nhìn thấu được trái tim con người.  ( J. Rousseau )

  * Những người khôn khéo không gom đống kiến thức mà tuyển lựa chúng.  ( Bà De Lambert )

  * Thể dục với thân thể cũng như đọc sách với tinh thần.  ( Richard Steele )

  * Bài thơ hay nhất là bài thơ của đời sống.  ( R. Blanco Fombona )

   Sỹ Linh sưu tầm

   

tisdag 23 juni 2020

Sưu Tầm Danh Ngôn Thế Giới (Juni 2020)

           Sưu Tầm Danh Ngôn Thế Giới  ( Juni 2020 )

* Có vợ hiền, bạn là người sung sướng.
    Có vợ dữ, bạn sẽ thành triết gia.   ( Bergson )

* Đàn bà đẹp là thiên đường của mắt
    và là địa ngục của … túi tiền.   ( Estonia )

* Người ta chỉ nên bận tâm đến cái gì liên quan đến mình thôi.  ( Herodote )

* Tình yêu là sự an nghỉ tốt nhất trong cuộc sống.  ( Pablo Picasso )

* Đời không tình ái như năm tháng không có mùa hè.  ( Thụy Điển )

* Không có tình yêu, cuộc sống sẽ trở nên vô vị.  ( Steve Winwood )

* Hạnh phúc trong hôn nhân hoàn toàn là vấn đề may rủi.  ( Jane Austen )

* Lòng tin không phải là khởi đầu mà là kết quả của mọi nhận thức.  ( J. W. Geoth )

* Người không có sức tưởng tượng không có đôi cánh để bay.  ( Muhammad Ali )

* Theo xu hướng của mình là điều tốt miễn là biết đi lên.  ( Gide )

* Chỉ trong sách, con người mới biết đến sự thật, tình yêu và cái đẹp hoàn hảo.  ( G. Bernard Shaw )

* Sự điều độ và sự chuyên cần là những lương y của con người.  ( J. Rousseau )

   Sỹ Linh sưu tầm





torsdag 7 november 2019

Dành tặng những tâm hồn yêu thích Thơ (4)



ÁO LỤA HÀ ĐÔNG
YOUR DRESS OF WHITE SILK

( Trình bày theo thể song ngữ mong đem lại
ít nhiều cảm nhận tươi mới với bạn yêu thơ xa gần. )
**
Nắng Saigon anh đi mà chợt mát
 Bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng

Tho Saigon is hot I myself am cool
Because you wore your dress of white silk from Ha Dong
Oh how I love even now that bright color
And still even now my poems are white silk 

Anh vẫn nhớ em ngồi đây, tóc ngắn
Mà mùa thu dài lắm ở chung quanh
Linh hồn anh vội vã vẽ chân dung
Bày vội vã vào trong hồn mở cửa

I remember still now you seated here, you hair short
As the autumn was long, it surrounded us then
My soul swififly, hastily, painting you form
Hastily graving it deep in soul 

Gặp một bữa anh đã mừng một bữa
Gặp hai hôm thành nhị hỷ của tâm hồn
Thơ học trò anh chất lại thành non
Và đôi mắt ngất ngây thành chất rượu

A day I encountered you was a day of joy
And meeting you twice was pure ecstacy
My peurile poems stacked up in a pile
Your eyes, young, wide open, were wine to my soul

Em không nói đã nghe từng giai điệu
Em chưa nhìn mà đã rộng trời xanh
Anh đã trông lên bằng đôi mắt chung tình
Với tay trắng em vào thơ diễm tuyệt

You did not speak, but I heard your voice
You looked not at me yet you made the sky mine
I saw you with eyes of a love without end
And your arms of white my poems became

Em chợt đến, chợt đi, anh vẫn biết
Trời chợt mưa, chợt nắng chẳng vì đâu
Nhưng sao đi mà không bảo gì nhau
Để anh gọi, tiếng thơ buồn vọng lại

You comings, you goings, I knew them all
Tho the sun and the rain were nothing to me
But why didn ́t we share when we came when we left
I might have spoken what sad poems retain

Để anh giận mắt anh nhìn vụng dại
Giận thơ anh đã nói chẳng nên lời
Em đi rồi, sám hối chạy trên môi
Những ngày tháng trên vai buồn bỗng nặng

How I glared, silently, form the corner of my eye
In poems, not aloud, my anger I spoke
And then you were gone, regert came to my lips
And the days and the weeks were weights crushing me

Em ở đâu, hỡi mùa thu tóc ngắn
Giữ hộ anh màu áo lụa Hà Đông
Anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng
Giữ hộ anh bài thơ tình lụa trắng

Wherever you are, in long autumns of short hair
Retain for me that white silk from Ha Dong
Oh how I love even now that bright color
And retain in my poems those love-poems of white silk

NGUYÊN SA  ( 1931-1998 )

( Bài thơ ÁO LỤA HÀ ĐÔNG, bản chuyển ngữ của
tạp chí TỰ DO / FRIHETEN; Mùa Đông / Vinter 1996.


Thi Sĩ Nguyên Sa và Vợ 
( Hình: Internet )