lördag 19 april 2025

Truyện Ngắn : Thương Một Cuộc Tình

 Truyện Ngắn

Thương Một Cuộc Tình

 Sau vài ngày vất vả đi xin việc làm không được, Phan buồn rầu trở về. Vừa bước chân về đến nhà, Phan được chị Dung đưa cho một phong bì nhỏ. Chị nói:

- Đã bốn ngày qua, ngày nào cô Thủy cũng chờ cậu về. Đợi đến đỏ cả con mắt. Tối qua, không thể đợi được nữa, cô ấy đã xuống thuyền ra đi. Trước khi đi, Thủy gửi chị lá thư này để chuyển đến cậu.

Cầm lá thư trên tay và nhìn dòng chữ viết trên bì thư giờ đây với Phan đã quá quen thân, anh vội mở ra đọc:

"Anh yêu thương,

Hôm nay anh về kịp, anh và em cùng ra đi thì tình yêu của chúng ta sẽ chắp cánh bay xa. Còn như, sau chiều nay anh không về, em sẽ một mình ra đi. Em phải đi để tìm tự do cho em và cũng để quên đi nỗi cay đắng trong đời mà anh và em đã cam chịu. Anh ơi, chỉ sau hôm nay, anh và em thật sự mất nhau sao? Ai đã gây ra chia lìa này? Ai đã làm cho mong ước của anh và em mãi mãi chỉ là mong ước..."

Phan không đọc được nữa, anh có cảm giác quanh chỗ anh ngồi bỗng trở nên trống vắng lạ thường. Phan thẫn thờ nhìn lên cửa sổ, nơi đó có một cành vạn niên thanh khẽ rung nhẹ trước gió. Phan chợt nhớ đến câu nói của Thủy ngày nào. Vài kỷ niệm cũ lại hiện về trong ký ức...

...

- Anh Phan này...

- Có. Anh nghe đây.

- Có người nói, nếu cành vạn niên thanh trồng trong nhà bỗng úa tàn thì thế nào trong nhà cũng có chuyện chẳng lành gì đó. Anh có tin không?

- Anh không tin.

- Anh có tin rằng tình yêu của đôi ta sẽ có một ngày nào đó úa tàn không?

- Sao em có thể ví tình yêu của anh và em với một cành vạn niên thanh nhỉ?

- Anh Phan ơi, mấy hôm nay em linh cảm sẽ có một chuyện chẳng lành. Có thể...

- Thôi, em đừng nói những chuyện làm chúng ta xa nhau.

- Anh Phan ạ, không phải vì em nhìn thấy chiếc lá úa của cành vạn niên thanh kia đâu. Mà thực sự...

- Mà thực sự là em xinh đẹp vô cùng! -  Phan cố dẹp bỏ lo lắng của Thủy, anh nói tiếp. - Mắt em nhìn anh lúc này trông đẹp vô ngần.

- Không. 

Thủy lắc đầu buồn bã, cô hất mái tóc dài phủ che trước ngực, nhìn Phan có vẻ trách móc. Thủy nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:

- Không. Lúc này em muốn nói với anh một việc.

- Thủy ạ, lúc này em đang giận anh, nhìn em vẫn đẹp. Nếu anh bỗng mất em, cuộc đời đối với anh chẳng còn ý nghĩa gì hết.

- Anh Phan ơi. Anh có bao giờ nghĩ đến, một khi chiếc lá vạn niên thanh kia lìa cành, cũng như tình yêu đôi ta vì lẽ nào đó xa cách. Anh sẽ mất em...

- Em nói chuyện chi nghe kỳ vậy, Thủy?

- Em vẫn linh cảm như vậy, anh Phan ạ.

- Em đừng đùa nữa, Nếu mất em, cuộc đời anh sẽ...

- Sẽ sao?

- Sẽ hoàn toàn vô vị!


  Hai người nói với nhau những lời này cách đây mấy hôm. Phan không ngờ chỉ vài ngày sau, hai người đã ở hai góc trời khác nhau. Anh cầm lá thư của Thủy lên đọc tiếp:

 " Từ khi em yêu anh, em nghĩ rằng cuộc tình của chúng ta giúp anh và em vơi bớt khổ lụy. Trước kia em tưởng rằng tương lai chúng ta mỗi ngày thêm sáng lạn và đôi ta vĩnh viễn sống bên nhau. Nhưng giờ đây, anh Phan ơi, em không thể sống nổi ở nơi này một khi em vẫn yêu thương anh, vẫn chung thủy với cuộc tình em đã chọn. Hôm nay cha mẹ em đã định liệu em sẽ sống với một người em không yêu thương. Cha mẹ còn nói, người này là con của một cán bộ. Cha em nói:"Bố mẹ cũng khổ tâm về cuộc hôn nhân này. Làm cha làm mẹ ai cũng muốn con có hạnh phúc, lấy được một người đúng như ước nguyện và yêu thương lẫn nhau. Nhưng có khi hoàn cảnh xô đẩy người ta đến những lựa chọn oan nghiệt. Vài ngày nữa con sẽ sống trong một nhà giàu. Có thể cuộc hôn lễ này sẽ tốt cho tương lai của con".

 Một cuộc hôn nhân chỉ có giàu mà không có hạnh phúc. Nhưng em đâu phải là kẻ chỉ biết lấy tiền của làm niềm vui trong cuộc sống. Em có cuộc đời riêng của em, em có tình yêu riêng của em. Hôm bàn tính việc cưới hỏi, một người bên họ nhà trai nói:"Lúc này đi xin việc làm, thủ tục đầu tiên phải là "Tiền đâu?". Người tình của cô đâu có khá giả gì, có đi hết nơi này nơi khác cũng chẳng xin được việc làm ở cái xã hội này. Đó là thực tế phũ phàng cô cần phải hiểu. Tôi và vài người nữa vẫn thừa nhận người tình của cô đẹp trai và rất tốt. Nhưng sống ở thời thế này, đẹp trai và tốt không thể nuôi nổi vợ con nếu không biết mánh khoé xoay vần. Còn Phan của cô ngay thật quá. Những người như Phan sinh bất phung thời, nhất là tại cái thời như hiện nay".

Em rất đau xót khi nghe những lời nói này".


Phan đọc xong phần cuối lá thư, người anh nóng bừng như lên cơn sốt. Phan cầm chiếc phong bì lên, anh cảm thấy trong bì thư còn một cái gì đó. Anh cầm chiếc phong bì dốc nghiêng, một chiếc ảnh từ trong rơi ra, ảnh của Thủy. Phan thấy lòng bồi hồi, ánh mắt anh chăm chăm nhìn tấm ảnh.

Trong ảnh, Thuỷ mặc một chiếc áo màu phơn phớt tím. Mái tóc đen thả buông trước ngực, đôi mắt nhìn Phan như muốn nhắn gửi đến anh một điều gì...

Phan lật phía sau tấm hình, anh đọc được dòng chữ sau:

 "Em gửi tặng anh tấm ảnh này

 Trong lòng mang nặng nỗi chua cay

 Hẹn anh năm trước cùng chung sống

 Nay lẻ phương trời mải cánh bay..."

Ngày hôm sau, Phan tìm đường đến bến đò Nan, nơi Thủy đã xuống thuyền rời xa. Anh đứng trên bờ nhìn dòng sông nước cuồn cuộn chảy. Phía xa xa tít tận nơi cuối đất cùng trời, màn đêm đang dần dần buông xuống. Phan đứng lặng lẽ, anh biết ngoài khơi xa kia, trên một con thuyền mỏng manh, có một người con gái đã yêu anh, nay gạt nước mắt ra đi để tìm tự do cho cuộc đời.

Đêm hôm nay, đêm cuối tháng, trên biển không trăng sao. Có thể trên con thuyền mong manh đó, Thủy đang nhớ về anh cũng như anh đang nhớ về Thủy, với một nỗi nhớ thương da diết.

Sương mờ phủ quanh người Phan một màu trắng đục. Anh dắt chiếc xe đap ra về. Đường về nhà mưa phùn bay lất phất. Phan châm một điếu thuốc hút. Nhìn khói thuốc thoáng chốc tan biến trong gió và mưa, Phan chợt nhớ đến dòng chữ trong thư Thủy đã viết gửi anh: "Anh ơi... Ai đã gây ra chia lìa này?".

Gió và mưa mỗi lúc một mạnh. Vài vệt mưa chạy dài trong không trung theo từng cơn gió thổi mạnh vằn vèo như những ngọn roi quất xuống người Phan. Trên đường trở về nhà, Phan đi như một người đang đi vào cõi hư vô. Anh không thấy đau và lạnh, anh chỉ thấy những phút vô vị của cuộc đời ập đến. 


*

 - Kể tiếp đi anh. Những ngày sau đó ra sao?

- Đọc vài lá thư anh đã gửi đến em, em có thể hiểu tình cảnh anh lúc đó. Em đau khổ lìa bỏ người thân, còn anh ở lại đau nỗi đau tiếc nuối muộn màng. Nhiều lúc anh ngồi trầm tư nhìn cành vạn niên thanh bên cửa sổ. Anh nhớ đến kỷ niệm xa xưa và nhớ em rất nhiều...

Thủy nhìn Phan và lắng nghe những lời Phan nói. Sau bảy năm chờ từng lá thư của Phan, hôm nay Thủy đã ngồi bên anh, hưởng trọn niềm vui sau bao ngày xa vắng.

- Anh Phan ơi, những ngày xa nhau em nhớ anh nhiều lắm. Nhìn vài tấm hình anh gửi cho em, thương anh sống cực nhọc quá. Tấm ảnh nào em cũng thấy anh đăm chiêu, nghĩ ngợi. Em cũng thấy lạ và không hiểu tại sao vài tấm ảnh từ quê nhà gửi sang, trông ai cũng có vẻ héo hon và già hơn trước tuổi. Em không rõ tại sao?

- Có vài người lâu nay chưa về thăm người nhà vừa gặp anh, họ cũng băn khoăn về việc này. Chắc em cũng hiểu, anh và nhiều người đã sống một thời vất vả triền miên, đối diện với muôn vàn khó khăn, ai cũng tất tả ngược xuôi lo cho đủ những thiếu thốn trong gia đình.

- Anh Phan ạ. Nói chuyện nào vui đi anh. Tuần trước, chị Dung gửi thư cho anh và em. Chị khen anh đã dựng giúp cho chị và các con của chị ngôi nhà mới trước khi anh ra đi.

- Việc này là niềm an ủi với anh khi anh nhớ về quê hương, Thủy ạ. Tuy nhiên anh vẫn biết, còn nhiều người ở quê nhà hiện nay vẫn còn nhiều vất vả trong cuộc sống.

Sau một phút trầm tư, Phan nói: 

- Nhiều lúc anh ngồi nghĩ đến ngày anh và em về thăm lại quê hương. Quê hương với những con đường anh từng lần hồi kiếm sống. Quê hương với bến đò Nan mưa phùn bay. Ngày anh và em trở về...

Thủy chợt nhớ ra việc lo bữa ăn sắp đến, cô nói với Phan:

- Chà, chút nữa quên mất. Anh cực khổ nhiều ngày qua, hôm nay em mời anh nếm thử một món nấu đặc biệt của em. Nhưng anh Phan này, nếm thử xong anh đừng chê như bữa trước nghe.

Phan cười hiền:

- Chê vậy thôi, nhưng anh vẫn yêu em.

- Phải vậy sao?

Thủy nhìn Phan cười vui vẻ, cô nói tiếp:

- Anh Phan ạ, vài bữa nữa anh và em viết một lá thư gửi về nhà. Năm hết Tết đến, lúc này ở nhà ai nấy lo bận mua bán sắm sửa đón Xuân.

Ngưng một chút, ánh mắt Thủy như nhìn vào cõi xa xưa, kỷ niệm sầu thương của vài năm sống lẻ bóng hiện về trong tâm tưởng Thủy, cô nói:

- Em nhớ năm nào, nhiều người sống gần quanh chỗ em ở nhộn nhịp đón Xuân mới. Còn em, lẻ loi trong phòng này, ngồi đợi thư của anh. Nhưng em vẫn tin, vẫn tin có ngày anh và em sống bên nhau. Có thể là may mắn vẫn đón đợi và thương đến những người như anh và em. Anh có tin như thế không?

- Anh cũng thường nghĩ và tin như em. Bởi vì anh và em luôn có niềm tin này nên hôm nay anh có niềm vui được ngồi gần bên em. Em có vui không, Thủy?

Thủy cười vui, cô nói:

- Để sau này em sẽ nói cho anh nghe. Còn bây giờ anh xắn tay áo lên vào bếp giúp em nghe. Anh nhìn kìa, nắng đã lên rồi !

Mùa Xuân Năm Mậu Dần

Vân Võ Hoài Phương (An Hữu Viễn Phương)

***************************************

söndag 6 april 2025

Truyện Ngắn : Tình Khúc Lãng Quên

  Truyện Ngắn

  Tình Khúc Lãng Quên

  Những đám mây sẫm màu nối theo nhau dần dần phủ kín bầu trời. Một chiều cuối ngày lớt phớt vài hạt mưa rắc nhẹ trên cây cỏ. Ông Vận đứng gần cửa sổ, cầm lá thư của Thiết vừa đưa và chăm chú đọc từng dòng thư bên ánh đèn. Lá thư ở bên nhà gửi qua, kể lại vài việc bình thường quanh cái thị trấn nhỏ nằm kề bên một dòng sông. Nơi đó, ông Vận và Thiết đã sống một thời khổ ải, bươn bả hết nơi này nơi khác để tìm kiếm việc làm. Những ngày mưa dầm gió bấc, ngồi chờ đò bên bến sông và nhìn nước sông dâng tràn ào ạt gầm réo, ông Vận và Thiết như thấy cuộc sống lúc này chẳng khác gì những chiếc lá rách tả tơi đang bị nước sông cuốn trôi giữa một ngày mưa lũ. Kỷ niệm cũ chợt hiện về... Thị trấn nhỏ bé thân thương của ông với vài nẻo đường quanh co và khuôn mặt các cô gái ở cái thời trai trẻ của ông ngày nào... Và ở nơi đó, có mối tình đầu của ông, cô gái có ánh mắt nhìn đăm chiêu và tư lự đó, nay vẫn ở vậy, cô còn đợi ai, hay vẫn còn nghĩ tưởng đến ông ?

Ông Vận khẽ thở dài và đọc tiếp trang thư. Người đàn bà viết lá thư này là vợ cũ của Thiết, cô đã chia tay với Thiết nhiều năm qua và người đó, cũng chính là em gái cùng cha khác mẹ với ông. Lá thư kể về gia đình, làng xóm, vài lời thăm hỏi và chúc sức khỏe người thân như những lá thư khác. Ở gần cuối trang sau, nổi bật dòng chữ to khác thường: "Em rất mong chờ anh trở về".

Mưa vẫn rơi ngoài cửa sổ. Ông Vận bước đến bên bàn, hỏi Thiết:

- Chú nhận thư này đã lâu chưa ?

- Hơn một tháng rồi. Vì anh bận nhiều việc ít qua lại thăm nhà bên này, tôi chờ dịp này mới đưa anh đọ̣c.

  Nghe Thiết trả lời, ông Vận biết việc vừa qua đến với Thiết và anh đã suy nghĩ cân nhắc hơn một tháng trước khi đưa thư này cho ông xem. Quãng thời gian hơn một tháng có thể đủ để người ta lo tính xong việc hàn gắn chuyện gia đình. Nhưng đến nay, Thiết phải đợi ông về, đưa ông lá thư này để ông xem biết tường tận, hẳn là việc này vẫn chưa ngã ngũ. Ông Vận đặt lá thư trên bàn, đưa mắt nhìn Thiết và thấy nét mặt anh vẫn bình thản. Nhiền năm cùng sống với Thiết, ông Vận rất ưa tính nết của anh, một kẻ đã có thời lập gia đình, đã gánh chịu nhiều đắng cay cực nhọc dìu dắt hai đứa con bị mẹ bỏ lại bơ vơ cho đế tận hôm nay. Lẽ ra với những kẻ thường tình, thì sau chuyện này, Thiết và hai đứa cháu buồn khổ rất nhiều bởi tính thất thưở̀ng của người em gái cùng cha khác mẹ với ông. Vậy mà đến lúc này, Thiết vẫn coi ông như một người anh vợ. Thiết cư xử với ông trước sau vẫn chân tình, dù rằng Thiết đã ly dị với em gái của ông. Còn hai đứa cháu, một gái một trai, hình như chúng đã quen chịu đựng nỗi oan nghiệt cuộc đời, và rõ nét ai cũng nhận thấy chúng thừa hưởng ở Thiết nét bình thản và tự tin. Hai đứa cháu đó, lúc này đã khôn lớn, gần hiểu những đau xót của một gia đình tan vỡ. Cùng sống bên người cha gần hai chục năm qua và sống giữa muôn vàn thói đời, chúng đã để lại sau lưng nỗi day dứt thiếu tình mẹ con và cố quên đi, vươn lên để sống. Bây giờ ở nơi xa này chỉ còn gia đình Thiết là chỗ tin cậy nhất, chân tình nhất với ông.

Ông Vận gấp lá thư lại, ông nói:

- Ngày chú vào trại tập trung cải tạo, vợ chú bị đưa đi vác ̣đất đào mương ở tận vùng Bản Khế, hai đứa cháu chẳng còn biết nương tựa vào đâu, gia đình chú tan nát bởi chính sách thời đó quá tàn khốc, ăn thì ăn bo bo, đã có tên trong danh sách đào mương vác đất mà không đi thì bị giữ sổ gạo. Chồng đi tù không biết ngày nào về, vợ bị đày ải, còn anh em chia lìa nhau. Nay ngồi nghĩ lại, thời đó dữ dằn cũng ác như thời đấu tố́ năm nào. Thân phận một công chức thời trước như chú gặp đận đó cũng chịu nhiều cay cự̣c.

- Tôi rất biết ơn anh đã có lòng cưu mang và chăm nom hai cháu qua những năm khốn khó.

- Khỏi nói đến việc này, Thiết ạ. Còn bây giờ, điều cần thiết với chú là nghĩ đến tương lai.

Ông Vận ngừng lời. Mối tình cảm dây mơ rễ má hiện nay làm ông khó nghĩ. Lá thư ông vừa đọc đã gợi ông nhớ lại quãng ngày tháng cũ, những năm tháng tình cảm bị đọa đầy, dân chúng sống nơm nớp lo âu, tuyệt vọng. Đời sống lầm than, đói khổ đã đánh gục không ít người và đẩy đường đời nhiều người tới cảnh không biết ngày mai sẽ ra sao. Tình cảnh bi đát khiến có người đã nghĩ, đã làm những chuyến vượt biển ra đi tìm tự do, tìm lẽ sống mới tương lai của đời mình.  

Sau một lúc im lặng, ông Vận nói tiếp:

- Lá thư này cô ấy viết gửi cho chú, vừa là tình cũ nghĩa xưa, vừa là lời mời gọi chú quay về... Lúc này chú tính sao ?

Thiết ngồi trong tĩnh lặng. Lá thư vẫn để đó, bên cạnh chiếc phong bì và trước mắt hai người. Lá thư của một người trải qua quãng ngày đen tối, bàng hoàng trong những giờ phút loạn ly, không thể làm gì hơn để cứu chồng con trong cơn khổ nạn. Tình cảnh bức bách đã đẩy người vợ đến bước cùng cực khổ̉. Ngày gánh đất đào mương, đêm nằm trăn trở bên lán mỏng công trường kinh tế mới. Và sau đêm kinh hoàng cùng vài người liều chết trốn chạy khỏi vùng kinh tế mới, nỗi lo sợ trong chuỗi ngày sắp tới lại đè nén nhiều hơn. Thời gian khi đó quả thật quá tàn nhẫn. Nhiều kiếp người sống lầm than. Những kẻ may mắn vượt thoát đến được bến bờ vẫn còn nằm trong trại tị nạn, còn kẻ ở lại thảng thốt, hoang mang. Cuộc sống ngày càng khó khăn hơn, con người mỗi ngày càng bon chen, tính liều. Cái phẩm chất tốt trong mỗi người đã biến đổi cùng bước với thời gian. Lẽ đương nhiên nhiều người bình thường và vợ Thiết theo năm tháng bề bộn hỗn tạp cũng ít nhiều biến đổi. Và sau đó vài năm, hai ngưởi chấp nhận mỗi người đi một đường.

- Sau ngày gia đình có chuyện đổ vỡ, tôi và cô ấy mỗi người chọn một đường riêng để sống tiếp. Như vặy cảm thấy dễ chịu hơn, chẳng ai ràng buộc ai. Còn hiện nay, cả hai đã bước những bước rất xa nhau, hơn nữa, tâm tính mỗi người đã thay đổi rất nhiều. Cái còn lại của ngày hôm nay chỉ còn những dòng thư này và vài tấm ảnh.

Ông Vận nghe Thiêt nói xong, thở dài:

- Một bên là chú, một bên là cô ấy. Còn tôi, tôi biết khuyên chú thế nào bây giờ ? Chú cũng nên hiểu, ai chẳng có khi lầm lạc nhất thời trong cuộc đởi. Cái để hướng tới tương lai là ngày hôm nay. Theo trong thư, cô ấy đã dựng xong nhà hai tầng, hiện nay là chủ một tiệm ăn rất đông khách.

- Tôi tự hiểu, tôi chẳng phải là kẻ mà cô ấy cần cho cuộc sống của cô ấy. Nhiều năm qua, anh biết con người của tôi rồi. Tôi vẫn tin và tin theo những điều tôi thường tin tưởng. Còn cô ắy đã viế́t trong thư, "hiện thời, ai có thân thì người đó phải lo, thời buổi bây giờ không thể tin ai được". Anh nghĩ thử coi, liệu tôi và cô ấy còn sống chung thì chuyện gì sẽ xảy ra.

- Có vẻ như chú quá tự ái rồi. Chú cũng nên hiểu, cô ấy sống trong mộṭ xã hội đã mất niềm tin - như nhiều người đã nói - thì cô ấy có nhắ́c lại điều đó cũng là điều dễ hiểu.

- Có thể anh chưa biết là mảnh vườn anh để lại cho cô ấy, cô ấy đã bán để có tiền dựng lên nhà hai tầng, Nhận được tin này, biết mảnh vườn đã bán, tôi không ngủ được hai đêm liền. Thương tiếc cho mảnh vườn, kỷ niệm một thời của anh, của tôi và của các cháu.

Thiết đưa tay lấy từ trong bì thư ra hai tấm ảnh. Anh cầm hai tấm ảnh đưa tới để ông Vận xem qua.

- Anh nhìn xem. Tôi không còn nhậ̣n ra làng xóm xưa ở chỗ nào nữa. Dọc bên này thị trấn là khu vực khai thác cát, đào vào bờ nửa cây số rồi. Còn góc này thị trấn, những vườn cây ăn quả năm xưa nay đã biến mất, vườn tược bị xới tung để tìm vàng. Mấy dãy nhà mới này gần bến sông là quán ăn và tiệm giải trí cho đám đào bới tìm vàng.

Ông Vận đưa tay đẩy chiếc đèn bàn lại gần, vừa xem hai tấm ảnh ông vừa nói:

- Tôi đã nghe có người nói ở quê mình nhiều nơi tìm được vàng, có làng đào được cả đồ cổ nữa. Làng mạc lúc này đào bới khắp nơi, chẳng hiểu tin đồn đúng hay sai.

Thiết rời khỏi ghế ngồi, anh đứng lên bước gần đến cửa sổ và lặng lẽ nhìn những hạt mưa rơi bên ngoài. Ông Vận xem xong hai tấm ảnh, lắng nghe tiếng mưa rơi, thong thả nói:

- Tôi vẫn biết thời nào cũng có tin đồn; có tin đồn có thể đúng và có tin đồn có thể sai. Thời nào cũng có vàng thau lẫn lộ̣n. Thời nào cũng có kẻ ham tiền, ham danh buông xuôi cuộc đời. Có người nói, sống ở nơi này, theo kịp bằng kẻ khác chẳng dễ dàng gì. Chú có khi nào nghĩ thử... hay là ta dẹp những khao khát cuộc đời để thử quay về sống an phận theo tiếng gọi mới ?

Thiết bỗng xoay người lại, mắt nhìn ông Vận:

- Sống theo kiểu nửa vời như anh nói thì tôi đâu còn là tôi nữa !

Ông Vận mỉm cười nhìn Thiết. Bên ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi. Mùa mưa nơi xứ xa đem đến cho kẻ ly hương cảm giác cô liêu và những nghĩ ngợ̣i không bến bờ. Năm cũ qua, năm mới đến, nhìn những nét đổi khác của thiên nhiên, người ta không khỏi trầm ngâm suy tưởng, lâu dần vóc dáng của những kẻ đã sống nửa cuộc đời thoáng pha nét tư lự lúc nào mà có lẽ họ chẳng hay biết...

Lắng nghe tiếng mưa rơi, nét mặt ông Vận cũng phảng phất nỗi sầu. Ông cầm thư và ảnh để vào góc bàn:

- Vậy là việc này khỏi bàn thêm nữa, tôi vẫn biết tính chú.

Thiết bước lại bên bàn. Câu chuyện vừa qua có lẽ còn làm anh vấn vương điều gì đó khó hình dung nổi. Quá khứ và hiện tại đã xa rời nhau. Lúc này anh chỉ còn gánh trách nhiệm với các con của anh. "Còn hướng tới tương lai ?" Thiết tự hỏi mình, anh ngồi xuống ghế nghĩ thêm. "Ngày hôm nay cũng như bao nhiêu ngày khác. Tháng năm rổi sẽ qua đi, kỷ niệm dẫu có tốt đẹp  hoặc buồn thương rồi cũng phai nhạt dần". Chuyện cuộc đời của anh có thể gần giống chuyện đời của những người khác, tuy nhiên mỗi người lại nghĩ một cách khác nhau, và vì thế đường đời, tương lai của mỗi người cũng khác nhau. Những kẻ đã trải qua cơn dông bão tình cảm thường đắn đo nhiều hơn mỗi khi nghĩ đến một chuyện tình có thể̉ đến. Còn lúc này đây, Thiết cảm nhận như anh vừa đi qua một quãng đường dài nhiều gian nan nhưng anh đã gắng sức qua được không gục ngã. 

- Thứ hai tuần trước tôi nhận được thư của cô Hiền gửi cho tôi.

Ông Vận ngắm nhìn nét mặt Thiết và nói tiếp:

- Hiền gửi lời chúc sức khỏe tôi và chú. Trong thư đó có một lá thư nhờ tôi chuyển đến chú. Khi đến nhà chú, chú đưa luôn thư. Tôi đọc vội lá thư của chú đưa coi, rồi mải chuyện, lúc này tôi mới nhớ đến.

Nét mặt Thiết vẫn bình thản. Anh cười:

- Từ ngày chuyển đến nhà mới, tôi ít khi rảnh để viết thư. Hôm nay may làm sao anh lại tới.

Ông Vận bước ra lối ngoài, nơi để áo khoác và ngoái lại nói:

- Chẳng rõ có đem theo không, hay là để quên ở nhà rồi cũng nên. Ồ, từ nãy đến giờ, chú cũng quên luôn chẳng pha nước uống. Làm một chầu nước đã.

Thiết đứng lên, cầm chiếc ấm bước đến góc bếp. Ông Vận từ lối ngoài bước vào, ông nhin Thiết và đặt thư trên bàn:

- Trong thư hình như gửi theo một, hai tấm ảnh, Thư nặng thế này chắc hẳn nhiều tâm tình lắm. Ồ, chú để tôi pha nước cho. Chú ra xem thư để coi thử có tin gì đặc biệt không.

Nghe theo lời ông Vận, Thiết bước lại gần bàn. Anh cầm thư lên, một ý nghĩ thoáng qua đến với Thiết, anh nói:

- Thư Hiền gửi vài tháng trước, Hiền viết vẫn chưa lập gia đình. Còn thư này, rất có thể có tin đặc biệt đó. Anh thử đoán xem có đúng không.

- Còn chú, nói vi dụ Hiền đã lấy chồng. Chú nghĩ thế nào ?

- Những kỷ niệm trước đây hồi Hiền còn ở chung một trại tị nạn với anh và tôi; nhớ đến, tôi vẫn cảm thấy đó là kỷ niệm vui nhất còn lại đến lúc này. Còn như Hiền đã có gia đình, tôi cũng mừng cho cô. Biết nói thêm ̣điề̀u gì nữa ?

Thiết đã nói đúng. Ông Vận thầm nghĩ. "Biết nói thêm điều gì nữa". Cô gái năm xưa nay đã gặp duyên mới. Anh trai nào đã mơ tưởng đến cô, nay cũng đành dứt mối tơ vương, Còn người tình trong mộng xa xưa của ông, cô gái ngày trước có cái nh̀ìn đăm chiêu đó, nay đã đẹp duyên mới và nhờ người thân thuộc chuyể̉n đến ông lá thư cuối cùng thì ông cũng ̣đành nghĩ như Thiết: "Biết nói thêm điều gì nữa". Ông Vận chợt nghĩ đến Hiền. Ngày ông và Thiết cùng hai con của Thiết từ trại tị nạn ngoài đảo chuyển đến trại mới, Hiền là nhân viên của trại và cô ân cần giúp đỡ những người từ trại ngoài đảo đến. Hiền có thiện cảm đặc biệ̣t với Thiết có thể do tình cờ may mắn rât khó định nghĩa nổi. Hình như cô đã chịu đựng nỗi truân chuyên về đường duyên số. Những ngày cùng ở trại, cô thường đến thăm ông và gia đình Thiết. Hai đứa con Thiết quyến luyến Hiền và rất quý mến cô. Những ngày Hiền bận việc về trại muộn, hai đứa nhất quyết chờ cô Hai Hiền về để cùng ăn với cô bữa cơm trại... Những tháng sau đó, Hiền được Hội từ thiện ở một tiểu bang bên Mỹ giúp đỡ việc định cư. Ngày đưa tiễn Hiền ra sân bay lên đường sang Mỹ, ông Vận, Thiết và hai đứa con của Thiết không ngăn nổi những giọt lệ tràn dâng nơi khoé mắt. Tình cảm yêu thương gắn bó của dân tị nạn dành cho nhau lúc này là những kỷ niệm không bao giờ phai mờ trong cuộc đời.


 Ông Vận đem ấm trà và bộ ly tách đến đặt ttrên bàn. Ông nhìn lá thư Thiết cầm trên tay, ông hỏi:

- Thư này nặng chắc hẳn nhiều tình nghĩa và nhớ mong lắm. Có tin gì đặc biệt khôngThiết ?

Thiết cười tươi, anh đưa trang thư để ông Vận nhìn: 

- Chuyện này ̣đâu có gì cần giấu giếm anh. Anh đọc dòng chữ này sẽ biết ngay.

Ông Vận cầm chiếc kính trên bàn lên, cẩn thận gài ngay ngắn xong liền nhìn nơi dòng chữ.

- Ồ, để tôi xem qua, Hiền viết gửi cho chú ra sao ?... "Anh thân mến"... Ồ, tình cảm quá nhỉ. "Kỳ nghỉ phép cuối năm nay em sẽ đến thăm anh". Chà, chà... Vui quá nhỉ ?

Ông Vận đặt chiếc kính xem thư xuống bàn, vỗ  nhẹ vai Thiết, ông cười vui:

- Chú gặp được phước lành. Anh chúc mừng chú !

Hữu Điển (Việt Hải)

(Đã chỉnh sửa, bổ sung xong bản cuối.) 

Tạp chí Văn Nghệ Ngày Nay, tháng 6 năm 2002.

******************************