Truyện Ngắn
Thương Một Cuộc Tình
Sau vài ngày vất vả đi xin việc làm không được, Phan buồn rầu trở về. Vừa bước chân về đến nhà, Phan được chị Dung đưa cho một phong bì nhỏ. Chị nói:
- Đã bốn ngày qua, ngày nào cô Thủy cũng chờ cậu về. Đợi đến đỏ cả con mắt. Tối qua, không thể đợi được nữa, cô ấy đã xuống thuyền ra đi. Trước khi đi, Thủy gửi chị lá thư này để chuyển đến cậu.
Cầm lá thư trên tay và nhìn dòng chữ viết trên bì thư giờ đây với Phan đã quá quen thân, anh vội mở ra đọc:
"Anh yêu thương,
Hôm nay anh về kịp, anh và em cùng ra đi thì tình yêu của chúng ta sẽ chắp cánh bay xa. Còn như, sau chiều nay anh không về, em sẽ một mình ra đi. Em phải đi để tìm tự do cho em và cũng để quên đi nỗi cay đắng trong đời mà anh và em đã cam chịu. Anh ơi, chỉ sau hôm nay, anh và em thật sự mất nhau sao? Ai đã gây ra chia lìa này? Ai đã làm cho mong ước của anh và em mãi mãi chỉ là mong ước..."
Phan không đọc được nữa, anh có cảm giác quanh chỗ anh ngồi bỗng trở nên trống vắng lạ thường. Phan thẫn thờ nhìn lên cửa sổ, nơi đó có một cành vạn niên thanh khẽ rung nhẹ trước gió. Phan chợt nhớ đến câu nói của Thủy ngày nào. Vài kỷ niệm cũ lại hiện về trong ký ức...
...
- Anh Phan này...
- Có. Anh nghe đây.
- Có người nói, nếu cành vạn niên thanh trồng trong nhà bỗng úa tàn thì thế nào trong nhà cũng có chuyện chẳng lành gì đó. Anh có tin không?
- Anh không tin.
- Anh có tin rằng tình yêu của đôi ta sẽ có một ngày nào đó úa tàn không?
- Sao em có thể ví tình yêu của anh và em với một cành vạn niên thanh nhỉ?
- Anh Phan ơi, mấy hôm nay em linh cảm sẽ có một chuyện chẳng lành. Có thể...
- Thôi, em đừng nói những chuyện làm chúng ta xa nhau.
- Anh Phan ạ, không phải vì em nhìn thấy chiếc lá úa của cành vạn niên thanh kia đâu. Mà thực sự...
- Mà thực sự là em xinh đẹp vô cùng! - Phan cố dẹp bỏ lo lắng của Thủy, anh nói tiếp. - Mắt em nhìn anh lúc này trông đẹp vô ngần.
- Không.
Thủy lắc đầu buồn bã, cô hất mái tóc dài phủ che trước ngực, nhìn Phan có vẻ trách móc. Thủy nói trong tiếng nấc nghẹn ngào:
- Không. Lúc này em muốn nói với anh một việc.
- Thủy ạ, lúc này em đang giận anh, nhìn em vẫn đẹp. Nếu anh bỗng mất em, cuộc đời đối với anh chẳng còn ý nghĩa gì hết.
- Anh Phan ơi. Anh có bao giờ nghĩ đến, một khi chiếc lá vạn niên thanh kia lìa cành, cũng như tình yêu đôi ta vì lẽ nào đó xa cách. Anh sẽ mất em...
- Em nói chuyện chi nghe kỳ vậy, Thủy?
- Em vẫn linh cảm như vậy, anh Phan ạ.
- Em đừng đùa nữa, Nếu mất em, cuộc đời anh sẽ...
- Sẽ sao?
- Sẽ hoàn toàn vô vị!
Hai người nói với nhau những lời này cách đây mấy hôm. Phan không ngờ chỉ vài ngày sau, hai người đã ở hai góc trời khác nhau. Anh cầm lá thư của Thủy lên đọc tiếp:
" Từ khi em yêu anh, em nghĩ rằng cuộc tình của chúng ta giúp anh và em vơi bớt khổ lụy. Trước kia em tưởng rằng tương lai chúng ta mỗi ngày thêm sáng lạn và đôi ta vĩnh viễn sống bên nhau. Nhưng giờ đây, anh Phan ơi, em không thể sống nổi ở nơi này một khi em vẫn yêu thương anh, vẫn chung thủy với cuộc tình em đã chọn. Hôm nay cha mẹ em đã định liệu em sẽ sống với một người em không yêu thương. Cha mẹ còn nói, người này là con của một cán bộ. Cha em nói:"Bố mẹ cũng khổ tâm về cuộc hôn nhân này. Làm cha làm mẹ ai cũng muốn con có hạnh phúc, lấy được một người đúng như ước nguyện và yêu thương lẫn nhau. Nhưng có khi hoàn cảnh xô đẩy người ta đến những lựa chọn oan nghiệt. Vài ngày nữa con sẽ sống trong một nhà giàu. Có thể cuộc hôn lễ này sẽ tốt cho tương lai của con".
Một cuộc hôn nhân chỉ có giàu mà không có hạnh phúc. Nhưng em đâu phải là kẻ chỉ biết lấy tiền của làm niềm vui trong cuộc sống. Em có cuộc đời riêng của em, em có tình yêu riêng của em. Hôm bàn tính việc cưới hỏi, một người bên họ nhà trai nói:"Lúc này đi xin việc làm, thủ tục đầu tiên phải là "Tiền đâu?". Người tình của cô đâu có khá giả gì, có đi hết nơi này nơi khác cũng chẳng xin được việc làm ở cái xã hội này. Đó là thực tế phũ phàng cô cần phải hiểu. Tôi và vài người nữa vẫn thừa nhận người tình của cô đẹp trai và rất tốt. Nhưng sống ở thời thế này, đẹp trai và tốt không thể nuôi nổi vợ con nếu không biết mánh khoé xoay vần. Còn Phan của cô ngay thật quá. Những người như Phan sinh bất phung thời, nhất là tại cái thời như hiện nay".
Em rất đau xót khi nghe những lời nói này".
Phan đọc xong phần cuối lá thư, người anh nóng bừng như lên cơn sốt. Phan cầm chiếc phong bì lên, anh cảm thấy trong bì thư còn một cái gì đó. Anh cầm chiếc phong bì dốc nghiêng, một chiếc ảnh từ trong rơi ra, ảnh của Thủy. Phan thấy lòng bồi hồi, ánh mắt anh chăm chăm nhìn tấm ảnh.
Trong ảnh, Thuỷ mặc một chiếc áo màu phơn phớt tím. Mái tóc đen thả buông trước ngực, đôi mắt nhìn Phan như muốn nhắn gửi đến anh một điều gì...
Phan lật phía sau tấm hình, anh đọc được dòng chữ sau:
"Em gửi tặng anh tấm ảnh này
Trong lòng mang nặng nỗi chua cay
Hẹn anh năm trước cùng chung sống
Nay lẻ phương trời mải cánh bay..."
Ngày hôm sau, Phan tìm đường đến bến đò Nan, nơi Thủy đã xuống thuyền rời xa. Anh đứng trên bờ nhìn dòng sông nước cuồn cuộn chảy. Phía xa xa tít tận nơi cuối đất cùng trời, màn đêm đang dần dần buông xuống. Phan đứng lặng lẽ, anh biết ngoài khơi xa kia, trên một con thuyền mỏng manh, có một người con gái đã yêu anh, nay gạt nước mắt ra đi để tìm tự do cho cuộc đời.
Đêm hôm nay, đêm cuối tháng, trên biển không trăng sao. Có thể trên con thuyền mong manh đó, Thủy đang nhớ về anh cũng như anh đang nhớ về Thủy, với một nỗi nhớ thương da diết.
Sương mờ phủ quanh người Phan một màu trắng đục. Anh dắt chiếc xe đap ra về. Đường về nhà mưa phùn bay lất phất. Phan châm một điếu thuốc hút. Nhìn khói thuốc thoáng chốc tan biến trong gió và mưa, Phan chợt nhớ đến dòng chữ trong thư Thủy đã viết gửi anh: "Anh ơi... Ai đã gây ra chia lìa này?".
Gió và mưa mỗi lúc một mạnh. Vài vệt mưa chạy dài trong không trung theo từng cơn gió thổi mạnh vằn vèo như những ngọn roi quất xuống người Phan. Trên đường trở về nhà, Phan đi như một người đang đi vào cõi hư vô. Anh không thấy đau và lạnh, anh chỉ thấy những phút vô vị của cuộc đời ập đến.
*
- Kể tiếp đi anh. Những ngày sau đó ra sao?
- Đọc vài lá thư anh đã gửi đến em, em có thể hiểu tình cảnh anh lúc đó. Em đau khổ lìa bỏ người thân, còn anh ở lại đau nỗi đau tiếc nuối muộn màng. Nhiều lúc anh ngồi trầm tư nhìn cành vạn niên thanh bên cửa sổ. Anh nhớ đến kỷ niệm xa xưa và nhớ em rất nhiều...
Thủy nhìn Phan và lắng nghe những lời Phan nói. Sau bảy năm chờ từng lá thư của Phan, hôm nay Thủy đã ngồi bên anh, hưởng trọn niềm vui sau bao ngày xa vắng.
- Anh Phan ơi, những ngày xa nhau em nhớ anh nhiều lắm. Nhìn vài tấm hình anh gửi cho em, thương anh sống cực nhọc quá. Tấm ảnh nào em cũng thấy anh đăm chiêu, nghĩ ngợi. Em cũng thấy lạ và không hiểu tại sao vài tấm ảnh từ quê nhà gửi sang, trông ai cũng có vẻ héo hon và già hơn trước tuổi. Em không rõ tại sao?
- Có vài người lâu nay chưa về thăm người nhà vừa gặp anh, họ cũng băn khoăn về việc này. Chắc em cũng hiểu, anh và nhiều người đã sống một thời vất vả triền miên, đối diện với muôn vàn khó khăn, ai cũng tất tả ngược xuôi lo cho đủ những thiếu thốn trong gia đình.
- Anh Phan ạ. Nói chuyện nào vui đi anh. Tuần trước, chị Dung gửi thư cho anh và em. Chị khen anh đã dựng giúp cho chị và các con của chị ngôi nhà mới trước khi anh ra đi.
- Việc này là niềm an ủi với anh khi anh nhớ về quê hương, Thủy ạ. Tuy nhiên anh vẫn biết, còn nhiều người ở quê nhà hiện nay vẫn còn nhiều vất vả trong cuộc sống.
Sau một phút trầm tư, Phan nói:
- Nhiều lúc anh ngồi nghĩ đến ngày anh và em về thăm lại quê hương. Quê hương với những con đường anh từng lần hồi kiếm sống. Quê hương với bến đò Nan mưa phùn bay. Ngày anh và em trở về...
Thủy chợt nhớ ra việc lo bữa ăn sắp đến, cô nói với Phan:
- Chà, chút nữa quên mất. Anh cực khổ nhiều ngày qua, hôm nay em mời anh nếm thử một món nấu đặc biệt của em. Nhưng anh Phan này, nếm thử xong anh đừng chê như bữa trước nghe.
Phan cười hiền:
- Chê vậy thôi, nhưng anh vẫn yêu em.
- Phải vậy sao?
Thủy nhìn Phan cười vui vẻ, cô nói tiếp:
- Anh Phan ạ, vài bữa nữa anh và em viết một lá thư gửi về nhà. Năm hết Tết đến, lúc này ở nhà ai nấy lo bận mua bán sắm sửa đón Xuân.
Ngưng một chút, ánh mắt Thủy như nhìn vào cõi xa xưa, kỷ niệm sầu thương của vài năm sống lẻ bóng hiện về trong tâm tưởng Thủy, cô nói:
- Em nhớ năm nào, nhiều người sống gần quanh chỗ em ở nhộn nhịp đón Xuân mới. Còn em, lẻ loi trong phòng này, ngồi đợi thư của anh. Nhưng em vẫn tin, vẫn tin có ngày anh và em sống bên nhau. Có thể là may mắn vẫn đón đợi và thương đến những người như anh và em. Anh có tin như thế không?
- Anh cũng thường nghĩ và tin như em. Bởi vì anh và em luôn có niềm tin này nên hôm nay anh có niềm vui được ngồi gần bên em. Em có vui không, Thủy?
Thủy cười vui, cô nói:
- Để sau này em sẽ nói cho anh nghe. Còn bây giờ anh xắn tay áo lên vào bếp giúp em nghe. Anh nhìn kìa, nắng đã lên rồi !
Mùa Xuân Năm Mậu Dần
Vân Võ Hoài Phương (An Hữu Viễn Phương)
***************************************