söndag 16 mars 2025

Truyện Ngắn: Chuyện Hai Người

 Truyện Ngắn : Chuyện Hai Người

                           Hạnh phúc trong hôn nhân hoàn toàn là vấn đề may rủi.

                                                                                        JAME AUSTEN

I

                                                                  

Chúng tôi đã đến với nhau thật bình dị và thật đời thường. Có lẽ ở ngưỡng tuổi muộn mằn này người ta không mào đầu bằng những buổi "bình thơ" hay giảng nhạc. Chỉ một điều đơn giản tôi cảm thấy dễ chịu là hạnh phúc bên anh. Bạn bè tôi thường bảo: "Anh đa tình và bay bướm; rằng anh thích chinh phục và phiêu lưu". Và rằng..."những người đàn bà đi qua đời anh chỉ như những nét ngang đánh dấu các kỳ tích và tôi sẽ là một nét gạch nối tiếp theo." 

"Anh sẽ không bao giờ thay đổi? Anh sẽ không bao giờ thay đổi!". Tôi thường hỏi anh như một vị quan tòa và anh trả lời ra chiều hối cải: "Đời anh nếm trải đủ rồi, giờ chỉ muốn được bình yên bên em mãi mãi."

 Thế rồi chúng tôi cưới nhau. Anh là một người chồng đầy bổn phận. Chúng tôi luôn luôn tôn trọng nhau trong sự chiều chuộng si mê, đắm đuối. Có lần đi làm về, anh hít hà: "Chà! Thơm quá! Thế là giờ có người đợi cơm mình". Anh định ngồi bên bàn ăn, tôi la lên: "Anh đã thay đồ đâu - Mà còn chưa rửa tay nữa!". Anh nhăn: "Lại còn có thêm cô bảo mẫu nữa?". Tôi nguýt dài: "Phải mà! Lúc này anh có Mụ bếp này, Cô bảo mẫu này, Mụ quản gia này, và còn... ". Anh bật cười ha hả và nhào đến gắn miệng tôi bằng một chiếc hôn. Tôi ngộp đi trong mãn nguyện.

Có lúc cuồng nhiệt ngụp lặn trong nỗi đam mê, anh kêu lên: "Em thật lạ lùng, lạ lùng. Bên em, anh như là ông vua trong Một ngàn lẻ một đêm. Anh yêu em! Yêu em không bao giờ biết chán!". Tôi lịm đi trong niềm hoan lạc rồi để mặc một cơn sóng cồn đưa chúng tôi tới tột cùng hạnh phúc.

                                                                   II

   Bé Chuyên ra đời. Tổ ấm của chúng tôi thêm tiếng khóc, tiếng cười, tiếng bi bô của trẻ nhỏ. Những nồng nàn, đằm thắm của thời son rỗi cũng bớt đi để nhường chỗ cho những lo toan, bận bịu. Rồi những cãi cọ vặt vãnh, những giận hờn nho nhỏ cũng đến thường xuyên hơn. Nhưng bé Chuyên luôn luôn là một 'sứ giả tuyệt vời' để chúng tôi ngưng chiến. 

Nhìn anh chơi đùa cùng con, nghe bé Chuyên bi bô những lời ngộ nghĩnh, lòng tôi tràn ngập một cảm giác mãn nguyện và hạnh phúc. Cuộc sống ở xứ người với bao nghiệt ngã, lo âu và phiền muộn nhưng tôi có anh, có bé Chuyên. Thời gian qua đi trong êm đềm. Và tôi đã tin anh không mảy may ngờ vực. Tôi cũng không có thói quen thắc mắc âu lo mỗi khi anh rời khỏi nhà. Bởi tôi nghĩ, anh cũng cần có quan hệ xã hội, bạn bè; anh không thể suốt ngày quanh quẩn bên vợ con. Nhưng tôi đã lầm... anh vẫn là anh. Có lẽ, sự yên ổn thường ngày làm anh nhàm chán. Hoặc là dĩ vãng lại thôi thúc gọi tên anh? Chỉ biết rằng...


Hôm đó là ngày cuối tuần, một ngày có nắng đẹp. Sau khi anh rời khỏi nhà, tôi cũng quyết định chở bé Chuyên đi dạo. Xe chạy chầm chậm ttrên phố. Thời tiết thật dễ chịu. Bé Chuyên được đi chơi chuyện trò líu tíu. Một buổi chiều thật êm ả và thanh bình. Và cuộc sống của chúng tôi cũng sẽ mãi thanh bình và êm ả nếu tôi không có ý định cùng bé Chuyên đi dạo chơi. Lái xe vào một bãi đậu xe vắng vẻ, chạy lòng vòng để tìm một chỗ trống và đúng lúc đó tôi nhìn thấy anh - trên băng ghế sau - với một người đàn bà. Bàn tay anh lục lọi sau lần áo. Tóc cô ta rối bời khêu gợi. Họ như hai kẻ đói khát bên bàn tiệc - quên hết tất cả. Hãy đánh chén no nê !

Mắt tôi hoa lên, trời đất như quay đảo tối sầm. Tôi những muốn xuống xe, lôi thốc anh ra ngoài, rồi nhảy lên phỉ nhổ, cào cấu như cọp dữ - mà sao, thân xác lúc này như vô hồn. Tôi muốn òa lên khóc nức nở như ngày nhỏ bị mẹ đánh đòn oan mà mắt thì ráo hoảnh. Thoát đi khỏi đây! Thoát đi... Tôi nhấn vào chân ga, chiếc xe chạy ngoằn ngoèo trên đường vắng của lối ra bãi đỗ. Thằng cu Chuyên khóc ré lên gọi tôi về với thực tại. Lái xe vào vệ đường, tôi vội tắt máy. Và tôi cuống quít vỗ về nó, để mặc cho những giọt nước mắt cay đắng tuôn rơi... "Anh đã lừa dối tôi ! Bao nhiêu lâu nay? Với người tình cũ! Phải, cô ta chính là người tình cũ của anh. Hãy nhìn anh trong cơn điên dại; Hãy nhìn anh trong cơn thèm khát! Ôi...". Những giọt nước mắt cay đắng vẫn tuôn rơi. 

Sau cú sốc đó tôi đã ốm liệt giường. Anh vẫn vậy, vẫn âu yếm, vẫn đầy bổn phận và chăm sóc tôi từng li từng tí. Khi khỏe lại, tôi cũng không hé răng nói một lời nào về chuyện đó nhưng lặng lẽ như một cái bóng bên anh. Hạnh phúc của tôi. Kho báu của tôi. Cũng giống như thứ tài sản của kẻ ham ván đỏ ván đen vậy. Tôi đã trắng tay.

Thỉnh thoảng cùng bé Chuyên lững thững dạo phố, tôi lại gặp cô ta. Với dáng đi đủng đỉnh, cặp mông núng nính, vẻ no nê; cô ta nhìn tôi với đuôi mắt thật dài. Tôi tự hỏi: "Anh cần gì ở cô ta? Anh tìm thấy gì ở người đàn bà đó? Tại sao anh? Tại sao...

Trang Kim Yến 

( Đã bổ chính sau lần đăng thứ nhất )

**********************************

   


Inga kommentarer:

Skicka en kommentar